Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1750 lượt.

lưng vào của khu thương mại sầm uất, trong sự ồn ào tìm thấy cái tĩnh lặng. Từ tầng thượng cao nhất nhìn ra xa, có thể ngắm được toàn cảnh của thành phố Bình Hải.
Đứng trên cao nhìn xuống, có cảm giác tôi và Trình Tư Vy bị cả thế giới bao vây vậy.
Bên cạnh sofa là một chiếc dương cầm rất lớn màu đen, lặng lẽ, sáng bóng, cho dù không dùng đến, cũng làm tăng không khi lãng mạn cho căn phòng.
“Thế nào, có cần tôi đánh đàn cho anh nghe không?”. Trình Tư Vy thấy tôi đang chăm chú ngắm chiếc đàn, hỏi.
“Không cần, tôi đến để uống rượu cùng chị, không phải để yêu cầu chị đánh đàn”. Tôi cười cười lắc đầu, lại ngắm nghía cách bài trí của căn phòng VIP.
Vào cửa nếu đi về bên trái, còn có một cầu thang xoắn ốc, tôi đoán cái này chắc là thông lên sân thượng của khách sạn, nếu không phải là chỗ hạ cánh cho máy bay trực thăng, thì chắc là vườn hoa riêng có bể bơi.
“Ở đây, chắc là thoải mái lắm nhỉ?”. Tôi hỏi Trình Tư Vy.
“Cũng được, tôi thuê một tháng. Chỉ rộng rãi thôi, cũng không có gì đặc biệt thoải mái”.
Trình Tư Vy trả lời tôi một cách đại khái.
Tôi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời đêm bên ngoài, rồi lại ngồi xuống sofa, nhìn vào chiếc ly trống trên bàn hỏi cô ấy: “Chị biết tôi sẽ đến?”.
“Tôi nghĩ chắc là anh sẽ đến”. Trình Tư Vy trả lời.
“Tại sao?”.
“Không tại sao cả. Cũng giống như anh rất tự tin nói rằng anh hẹn tôi ăn cơm, tôi chắc chắn sẽ đồng ý”. Trình Tư Vy cười nhã nhặn, ngồi xuống ghế sofa.
Tôi lại lần nữa cảm thấy Trình Tư Vy là một người phụ nữ vô cùng hấp dẫn, có đầu óc, thông minh nhưng không hề đáng ghét.
“Lafite năm 1982. Không phải là nhất thiết mời anh nửa đêm đến đây uống rượu mà là không muốn lãng phí chai rượu ngon này”. Trình Tư Vy chỉ vào chai rượu trước mặt, tiếp tục nói.
“Là rượu ngon. Trong bảng xếp hạng của Bordeaux năm 1855, sáu mươi mốt nông trại danh tiếng với năm thứ hạng, Château Lafite xếp thứ nhất ở hạng một. Còn có ba hãng rượu khác cũng nằm trong hạng một là Château Latour, Château Margaux, Château Haut Brion, đều không ngon bằng Lafite”. Tôi chầm chậm ngồi xuống sofa, nói.
“Cậu biết cũng không ít nhỉ”. Trình Tư Vy nhìn tôi vẻ hơi ngạc nhiên, lông mày hơi nhướng lên, rồi thuận miệng nói luôn, “Trong các chai Lafite có một chai
Vẫn giữ được kỷ lục là rượu nho đắt nhất thế giới, cậu biết là chai nào không?”.
Tôi nhìn vào chai rượu đang đặt trên bàn, cố ý nói: “Chắc không phải là chai này chứ?”. Trình Tư Vy cười: “Là chai Lafite do Thomas Jefferson kí tên năm 1787, bán đấu giá là mười lăm nghìn bảng Anh”. [Thomas Jefferson (1743-1826): Tổng thống thứ ba của Mỹ, người viết bản Tuyên ngôn độc lập của Mỹ năm 1776.'>
Tôi nhìn chai rượu đã mở nắp phía trước mặt, tò mò hỏi: “Còn chai này…”.
Trình Tư Vy khoát tay: “Năm 1982 có khí hậu rất tốt, chai Lafite này cũng có thể coi là thượng hạng rồi. Nhưng, uống rượu phải uống cùng tri kỷ, không nói đến tiền bạc. Ngoài ra, đêm nay thuộc về thời gian riêng tư, chúng ta không nói chuyện công việc”.
Cô ấy cầm chiếc ly có rượu lên, nhẹ nhàng vắt chéo chân. Cô ấy mặc chiếc quần bó sát, dựa vào sofa với dáng vẻ của một chú mèo lười, đôi chân duyên dáng của cô ấy trong phút chốc lọt vào mắt tôi.
Tôi gật đầu đồng ý, cầm chiếc ly không, nhẹ nhàng rót vào nửa ly rượu nho.
Mùi thơm từ miệng chai bay ra ngoài, còn chưa uống vào mà đã cảm thấy sự ôn hòa và dịu dàng của chai “rượu nho hoàng hậu” này.
“Ngày hôm nay của chị thế nào?”, cầm ly rượu lên, nhấp môi chút rượu nho đắt tiền này, tôi hỏi cô ấy.
“Cũng không có gì, chỉ là một mình đi dạo quanh thành phố, nhìn ngắm người xung quanh, việc xung quanh, không có phương hướng, cứ như chính mình bị lạc đường vậy”. Trình Tư Vy cười bất lực.
Cô ấy nâng ly hướng về phía tôi, tôi cũng nâng ly lên.
Hai chiếc ly trong suốt chạm vào nhau. Rượu nho trong ly sóng sánh, ánh đèn trong ly cũng lay động theo.
Rồi cô ấy nhìn tôi: “Anh thì sao?”.
“Cũng không có gì, đi đến trường cũ lượn lờ một vòng”. Tôi nói.
Hai người chúng tôi như đã hẹn gặp nhau tối nay từ trước, chỉ dùng một câu đơn giản để nói về việc mình làm ban ngày, chẳng ai cảm thấy kỳ lạ.
“Xin lỗi, hôm nay không đi với chị được”. Vài giây sau, tôi lại nói với cô ấy.
Trình Tư Vy cười độ lượng, cách lớp thủy tinh trong suốt, vô cùng hút hồn: “Nên, anh dùng hoa hồng để bù đắp cho tôi hả?”.
“Cứ cho là vậy đi”. Tôi cười, đáp.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố về đêm dường như trở nên mơ hồ. Nhưng bầu trời trên cao lại không hề bị ảnh hưởng bởi ánh đèn của thành phố, ngày càng trở nên rõ ràng.
“Từ ngày chúng ta quen nhau cho đến nay, số lần gặp mặt có quá ba lần không nhỉ?”. Cô ấy đột nhiên hỏi.
“Đại khái thế”. Tôi nhấp một ngụm rượu trả lời.
“Mỗi lần gặp anh, đều có những cảm nhận mới”. Cô ấy nói tiếp.
“Ồ, thế sao?”. Tôi hỏi lại vẻ thản nhiên, rồi nhìn cô ấy, “Thật ra tôi lại thấy, chị có rất nhiều tâm sự”.
“Anh cũng có rất nhiều tâm sự thì phải?”. Trình Tư Vy nhìn tôi bằng ánh mắt mơ màng và hút hồn.
“Tôi là người bình thường, làm gì có tâm sự”. Tôi cười vẻ tự giễu