Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
.
Trình Tư Vy lắc đầu, ánh mắt chuyển dần sang hiếu kỳ và thưởng thức: “Anh từng có cơ hội đi Bắc Kinh phát triển, nhưng theo tôi được biết, anh lại nhường suất đó cho một cô gái”. Cô ấy chớp chớp mắt, nghĩ một lúc rồi lại nói: “Hay là thế này, chúng ta đặt câu hỏi cho nhau?”.
“Nếu không muốn trả lời thì sao?”. Tôi hỏi.
“Rất đơn giản, uống rượu”. Trình Tư Vy cười, nghiêng người tựa vào sofa, cánh tay nhỏ mịn màng chống cằm nhìn tôi.
“Thế thì tôi chọn uống rượu”. Tôi không nghĩ gì, trả lời.
Trình Tư Vy lại cười, nhìn tôi, bàn tay hơi nhấc lên.
Tôi cầm ly lên, thuận theo tư thế bàn tay của cô ấy, hào sảng uống hết nửa ly rượu nho.
Vị của loại rượu này tuy dịu, nhưng khi nuốt xuống, lại có chút cay cay.
“Rượu ngon mà uống thế này, có chút đáng tiếc”. Tôi cố ép hơi nóng từ trong dạ dày xộc lên xuống, nhìn vào chiếc ly không, nói.
Trình Tư Vy đột nhiên như nghĩ ra việc gì, đứng dậy, đi đến tủ lạnh ở phòng khách, lấy ra một chiếc đĩa và một cái hộp.
“Chỉ uống rượu không thì chán lắm, trong tủ lạnh có thịt bò bít tết đông lạnh, một hộp trứng cá tầm biển Đen, bỗng nhiên nhớ ra, nhắm cùng với rượu đi”. Cô ấy trở lại bên chiếc sofa cạnh cửa sổ, đặt hai thứ vừa lấy lên trên bàn, nói.
Điệu nhạc blues chậm rãi vẫn tiếp tục vang vọng, lần này khi ngồi xuống, Trình Tư Vy ngồi cạnh tôi, so với lúc nãy gần gũi hơn một chút.
Cô ấy cúi người về phía trước lấy dao và dĩa, cắt thịt bò thành từng miếng từng miếng cho dễ ăn. Theo nhịp chuyển động của cánh tay, những đường cong mềm mại của chiếc eo nhỏ xinh như dòng suối cũng nhẹ nhàng lay động, qua tay áo cánh dơi rộng, từ góc độ này vừa đúng lộ ra khuôn ngực đầy đặn và làn da nõn nà như ngọc của cô, đầp ắp sự mê hoặc.
Đột nhiên, cô ấy quay đầu lại nhìn tôi: “Cái hộp này chưa mở lần nào, anh giúp tôi mở nó ra. Không phải tôi không muốn ăn, mà là không đủ sức mở”.
Tôi đang ngắm nhìn cơ thể của cô ấy, thì cô ấy đột ngột quay đầu lại khiến tôi hơi giật mình, vội cầm hộp trứng cá trên bàn lên, hai tay dùng sức, mở hộp ra.
Nghe thấy âm thanh rất kêu, Trình Tư Vy nhẹ nhàng cười với tôi. Cũng không rõ là do tác dụng của rượu hay của ánh đèn, nụ cười của cô ấy so với ban ngày lại càng mê hồn hơn.
Mùi thơm của trứng cá, trong chốc lát bay ra từ trong hộp. Trình Tư Vy dùng thìa bạc múc vào hai đĩa mỗi đĩa một ít, rồi đưa con dao nhỏ trong tay cho tôi.
Tôi dùng con dao nhỏ gạt một ít trứng cá đông lạnh cho vào miệng nếm thử, đúng là ngon không gì sánh bằng. Lại còn hòa quyện với vị thơm nồng của rượu nho trong miệng, quả thật không phải là mùi vị của trần gian.
“Đến lượt anh hỏi tôi rồi”. Trình Tư Vy bê chiếc đĩa lên, tựa vào sofa, nheo mắt nhìn tôi cười.
Rượu không làm say người mà người tự say, trong ánh đèn mờ ảo, nhìn một Trình Tư Vy yêu kiều ngây thơ, tôi có cảm giác như mình đang trong cõi mộng.
“Tại sao một mình chị đến nơi này?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Chạy trốn, ờ, cứ cho là thất tình đi. Cái lý do này rất tầm thường phải không?”. Trình Tư Vy nhìn chằm chằm vào tôi, gượng cười và nói.
“Thế bây giờ chị đang tự do đúng không?”. Tôi có chút hứng thú. Đây là lần đầu tiên tôi chính thức thử tìm hiểu chuyện riêng tư của Trình Tư Vy.
“Xin lỗi,” Trình Tư Vy cúi đầu cười, “Đây là câu hỏi thử hai rồi”.
Trong mái tóc vàng buông nhẹ của cô ấy, khuôn mặt trái xoan đẹp đẽ giống như khuôn mặt mà chỉ thượng đế mới có thể tạc ra, từng đường nét phối hợp với nhau thật hoàn hảo.
“Câu hỏi này để sau đi, đến lượt tôi hỏi anh. Tại sao anh lại làm ngành xuất bản? Người như anh, vào làm ngành tiền tệ hoặc ngân hàng, chẳng phải càng tốt hơn sao?”. Trình Tư Vy hơi ngẩng đầu, tiếp tục nói.
Ánh mắt của cô ấy ngang tầm với tôi, trong ánh mắt lấp lánh ánh lên nét trí tuệ, và một điều gì đó không thể nắm bắt.
“Chị cũng hỏi hai câu liền một lúc”. Tôi đáp.
Trình Tư Vy nhận thấy là tôi đang trả miếng, bụm miệng cười: “Thế thì tôi chọn câu hỏi thứ hai”.
“ừm… Người đẹp ngành xuất bản tương đối nhiều. Hơn nữa đều là những mẫu phụ nữ có trí tuệ, giống như chị vậy”. Tôi nói.
Trình Tư Vy cười vẻ không tin, ánh mắt lấp lánh, dường như cũng rất thích nghe tôi nói những lời có cánh. Tất cả phụ nữ đều giống nhau, thích hai thứ, một là hoa, hai là sự khen ngợi. Tôi mang đến cả hai thứ này.
“Được thôi, tôi trả lời câu hỏi vừa nãy của anh. Tôi độc thân”. Trình Tư Vy nói tiếp.
“Chị câu nào cũng trả lời, hóa ra không cần uống rượu à?”. Tôi liếc nhìn cô ấy, nói.
“Lại một câu hỏi nữa, tôi có nên phá lệ trả lời anh không nhỉ?”. Trình Tư Vy nói.
“Chị lại đặt câu hỏi cho tôi rồi”. Tôi tiếp lời.
Chúng tôi nhìn nhau trong vài giây, tôi đột nhiên bật cười. Một đêm vốn có chút nhập nhằng, trong chốc lát, như biến thành một cuộc đấu trí.
Trình Tư Vy đưa tay lấy chiếc ly, đột ngột ngửa cổ, uống một hơi cạn sạch.
Rượu nho đi vào miệng cô ấy, chiếc cổ nhỏ xinh của cô khẽ cử động, cổ áo chữ V mở rộng, thoải mái và không hề che đậy. Mùi thơm nhè nhẹ toát ra từ cơ thể cô ấy cứ bay lượn quanh tôi.
Cô ấy cầm chai rượu lên, lần lượt rót rượu v