XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/937 lượt.

an sát kĩ sẽ phát hiện giữa hai người vẫn có khoảng cách gì đó. Xem ra sau này Lương Tranh sẽ thường xuyên lui tới, vậy thì mình và bọn họ sẽ có quan hệ ra sao đây?
Bản thân Ngải Lựu Lựu cũng không rõ, trước đây cô ít nhiều cảm thấy ghen tị với mối quan hệ giữa hai người này, thế mà bây giờ lại quan sát bằng con mắt lạnh lùng, có thể là bởi vì thiên hướng tình cảm của Lương Tranh đã bắt đầu nghiêng về phía mình, cũng có thể là bản thân cô đang đồng cảm với cảnh ngộ của Chung Hiểu Huệ. Mình mà có chia tay với ai nhất quyết không dính dáng tới bạn trai cũ nữa, như vậy thật kì quái ! Ngải Lựu Lựu lại liếc vào trong phòng, thấy Lương Tranh đang làm toát mồ hôi vẻ mặt rất vui vẻ. Cái gã này mặc dù ăn nói khó nghe nhưng làm việc cũng nghiêm túc gớm, lại có vẻ rất đáng yêu. Ngải Lựu Lựu vò vò đầu theo thói quen, lững thững bỏ về phòng.
Cứ như vậy, dưới sự nhầm lẫn của Lương Tranh, ChungHiểu Huệ và Ngải Lựu Lựu đã ở chung dưới một mái nhà.
***
Chung Hiểu Huệ liên lạc với Lâm Cường qua số điện thoại mà Lương Tranh cho, hai người còn hẹn gặp mặt. Lần này họ hẹn gặp nhau ở quán cà phê Thượng Đảo. Bởi vì hai người từng sống trong một thế giới tương đồng, lại đều làm công việc quản lí, giờ lại có cùng đề tài: sinh sống ở nước ngoài, vì vậy hai người nghiễm nhiên trở thành một đôi bạn tâm giao.
Lâm Cường lấy một xấp tài liệu trong cặp đưa cho Chung Hiểu Huệ: “Đây là những tài liệu cần thiết để làm thủ tục ra nước ngoài!”
Chung Hiểu Huệ đón lấy xấp tài liệu: “Cảm ơn anh!”
“Có phải em ở chung với Ngải Lựu Lựu không?”
“Vâng, vừa hay nhà cô ấy còn một phòng trống. Hơn nữa bọn em đều độc thân, ở chung cũng tiện!”
“Ừ, cô ấy rất tốt... em định ra nước ngoài bao lâu?”
Chung Hiểu Huệ quấy đều cốc cà phê: “Em cũng chưa biết, cứ đi rồi tính tiếp. Em muốn thay đổi môi trường, cứ ở mãi trong cái cũi chật hẹp này, lâu ngày thành ra chẳng nắm được xu hướng thế giới, em cũng không biết mình nên đi tiếp thế nào...”
“Đúng thế, không thử thì chẳng bao giờ biết được. Anh rất thắm thía điều này. Có thể vượt ra khỏi vị trí của mình, nhìn nhận vấn đề từ nhiều hướng sẽ thấy mọi chuyện rõ ràng hơn, có như vậy mới có những phán đoán chính xác!"
Chung Hiểu Huệ gật đầu, bùi ngùi nói: “Mấy năm nay em phải đi rất nhiều đường vòng... nhiều lúc nghĩ lại, thấy thật lãng phí, cuộc sống ngắn ngủi, thế mà loanh quanh mất bao nhiêu thời gian!”
Lâm Cường lấy tấm danh thiếp màu đen từ trong túi, đưa cho Chung Hiểu Huệ: “Đây là danh thiếp của bạn anh, cậu ta là thám tử tư đã nhiều năm, cũng đáng tin cậy đấy!”
Chung Hiểu Huệ đón lấy tấm danh thiếp: “Vâng, em sẽ liên hệ thật sớm với anh ấy!”
***
Một buổi tối, có một vị khách không mời mà đến xuất hiện trước mặt Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân. Hai người mặt mày ngây thơ vô tội, ngồi sát vào nhau, dựa lưng vào ghế, thấp thỏm như phạm nhân chờ phán quyết của tòa án. Người ngồi trước mặt họ không ai khác chính là Lưu Du Hà, cô ta đang nhìn thẳng vào Ngô Hiểu Quân, yếu ớt hơi: “Anh ấy không ở chỗ các anh thật á?”
\'"Thật sự không, không tin em cứ lục soát xem!”, Ngô Hiểu Quân chỉ vào phòng ngủ của mình và nói.
Lưu Du Hà đánh mắt về phía Lương Tranh: “Không hề đến đây sao?”
Lương Tranh không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô tìm cậu ta có việc gì?”
Lưu Du Hà cười nhạt: “Lần trước bọn em đánh nhau, em tức giận bỏ về nhà mấy hôm, ai ngờ em về chẳng thấy anh ấy đâu.Thích chơi trò mất tích, lại còn tắt mấy nữa! Anh ấy luôn mong li hôn với em nhưng em không đồng ý. Bình thường anh ấy hay giở trò chiến tranh lạnh, lần này lại giở trò bỏ nhà ra đi... nếu anh ta thật sự muốn li hôn, em cũng đồng ý! Bố mẹ em cũng nghĩ loại đàn ông không bằng chó lợn như vây nên đá từ lâu rồi . Lần này em qua đây là để nói chuyện này, em biết chắc chắn các anh có liên lạc với anh ta... Lưu Du Hà này tuyệt đối không bám lấy Trinh Chí Huy không chịu buông tha đâu, em đâu đến mức ấy? Các anh nhớ chuyển lời của em đến anh ta, chia tay êm đẹp, bảo anh ta có còn là đàn ông thì mau về nhà, giải quyết cho xong chuyện hôn nhân này đi...”. Lưu Du Hà từ nãy vẫn cố gắng kìm nén bản thân giờ bỗng bật khóc.
Ngô Hiểu Quân nghe Lưu Du Hà nói như vậy đã thấy tức anh ách, về sau lại nhìn thấy Lưu Du Hà khóc lóc thương tâm như vậy, máu nóng trong người liền trào lên: “Cái thằng này sao cứ khiến người khác phải lo nghĩ thế nhỉ ? Không nên như vậy chút nào, đã hai mấy tuổi đầu rồi còn gì? Lần sau mà còn gặp, để xem anh xử lí cậu ta ra sao. Cho dù có cắt đứt quan hệ anh em bạn bè cũng không thể để cậu ta làm bừa như thế được. Có ham chơi đến đâu cũng phải biết về nhà chứ? Thật chẳng ra làm sao! Lần trước cậu ta qua đây, anh với Lương Tranh đã mắng cho cậu ta một trận rồi, tìm được một người vợ hiền lành, xinh đẹp như thế này đúng là phúc phận tu từ kiếp trước, thế mà còn không biết trân trọng. Chỉ suốt ngày ăn chơi, đàn đúm, thật hết chịu nổi!"






Lương Tranh ho khan vài tiếng, cố ý huých Ngô Hiểu Quân. Lúc này Ngô Hiểu Quân mới ý thức được rằng mì