Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.

ương Tranh chẳng có ý đưa mình về liền nói: “Thôi khòi, đi một tí là đến nơi ấy mà, xong anh lại phải bắt xe về, mắt công lắm!”
“Vậy em đi cẩn thận nhé!”
“Anh nên nói với lái xe mới phải!”, Ngải Lựu Lựu nói chen vào.
Lương Tranh liếc nhìn Ngải Lựu Lựu rồi quay sang nói với anh lái xế thật: "Anh lái xe, phiền anh đi cẩn thận nhé!”
“Em nghĩ được vậy là anh mừng rồi. Chúng ta thì sao? Thân thiết như một đôi nhé!”
Ngải Lựu Lựu dừng bước, trợn mắt nhìn Lương Tranh, vẻ nghi hoặc như không quen biết: “Đến thế sao? Anh đừng có giả bộ trước mặt tôi nữa, cần phản bác thì cứ phản bác, cần mỉa mai thì cứ mỉa mai, tôi chịu đựng được. Chúng ta cứ như trước đây đi, đừng giả bộ tử tế trước mặt tôi nữa, tôi thấy không quen đâu! Hơn nữa, ngoài việc mang tôi ra làm trò đùa, anh còn biết làm gì nữa chứ?"
“Anh biết thương em...”
“Nhưng tôi không cần!”
“Kiểu gì em chẳng phải lấy chồng? Trước khi anh đến Bắc Kinh đã có linh tính sẽ tìm được một nửa của mình ở đây. Hôm nay trực giác này ứng nghiệm rồi, hóa ra em chính là người đó... Em đừng cười, chúng ta ngó đứt tơ vẫn vương, đó chính là duyên phận, chúng ta không thể làm trái, đúng không nào?”
“Tôi cũng nói thật lòng với anh nhé! Trước tiên, tôi chỉ có thiện cảm với anh, không có tình yêu. Thứ hai, anh vừa chia tay với người con gái khác mà đã sà vào vòng tay tôi, như vậy anh quá tùy tiện trong chuyện tình cảm, mà tôi đặc biệt ghét loại đàn ông như vậy. Cuối cùng, anh đùa giỡn lăng nhăng, tôi thật không biết lúc nào anh nói thật, lúc nào anh nói dối, điều này khiến tôi không có cảm giác an toàn. Tôi không thích chơi trò cút bắt trong tình yêu, như vậy mệt mỏi lắm. Tôi cần một người đàn ông yêu tôi và tôi yêu người ấy, anh hiểu không? Rõ ràng anh không phải là người đó! Tôi đã đợi được ngần ấy năm rồi, thế nên có đợi dăm ba năm nữa cũng chẳng sao. Tôi sẽ không thỏa hiệp với hôn nhân, cho dù có phải một mình cả đời, tôi cũng sẽ không hối hận. Lần này thì anh bỏ cuộc rồi chứ?”
"Si tình! Anh chính là mr Right mà em cần tìm!”, Lương Tranh lấy lại tinh thần, vỗ ngực tự hào.
“Vậy anh chứng mình cho tôi thấy đi!”
Lương Tranh vòng tay ôm lấy Ngải Lựu Lựu, vừa chu môi định hôn thì bị Ngải Lựu Lựu dùng sức đẩy ra. Lương Tranh tường sẽ bị Ngải Lựu Lựu vung tay cho một cái tát nên vội vàng che mặt, nào ngờ Ngải Lựu Lựu giơ chân đá vào đầu gối Lương Tranh một cái. Lương Tranh đau quá gập người xuống, gào lên: “Em chơi đểu!"
“Ai bảo anh giở trò!”, Ngải Lựu Lựu mím môi cười rồi đi thẳng vào trong chung cư.
Lương Tranh gọi với theo: “Này, thiện cảm là thế nào?”
“Là trực giác của phụ nữ...”
"... Con tranh con, càng ngày cảng xảo quyệt!”, Lương Tranh vừa lầm bầm vừa lững thững đi về. Mặc dù gặp phải trắc trở về mặt tình cảm, đầu gối cũng đau nhói nhưng tâm trạng cũng không tồi. Chủ động thừa nhận có thiện cảm với mình, xem ra mình vẫn còn hi vọng. Lương Tranh vừa đi vừa nghĩ, chợt nhoẻn miệng cười.
“Đến tận lúc này mà vẫn chỉ có thiện cảm thôi à, nguy hiểm quá!", Lương Tranh ngoảnh phắt đầu lại, phát hiện Ngô Hiểu Quân đang cười đểu mình, giật nảy người hỏi: “Cậu chui ra từ lúc nào thế hả, lén nghe bọn tôi nói chuyện hả?”
Ngô Hiểu Quân thản nhiên nói: “Hai người nói to như thế, tôi đâu cần nghe trộm"
Lương Tranh nghiến răng trèo trẹo, chỉ mặt Ngô Hiểu Quân: "Cậu không chỉ phiền phức mà còn gian xảo, trước đây tôi đúng là có mắt như mù!”
“Tôi còn tưởng hai người các cậu phát triển đến mức nào rồi cơ đấy, hóa ra vẫn dậm chân tại chỗ. Ha ha ha...”
“Ngô Hiểu Quân, để xem tôi xử cậu ra sao!”, Ngô Hiểu Quân chạy bán mạng lên lầu, Lương Tranh hùng hổ đuổi theo sau.
***
Trưa ngày hôm sau, Lương Tranh đến khách sạn đón Chung Hiểu Huệ, giúp cô xách hành lí. Con gái đi đến đâu cũng túi lớn túi nhỏ, cho dù rất nhiều thứ không cần thiết cũng vẫn cứ mang theo, nghe nói có như vậy mới thấy an toàn. Đến trước tòa chung cư nơi Ngải Lựu Lựu ở, Lương Tranh liền sải bước đến trước thang máy, sau đó kéo hành lí vào, ấn mạnh chuông cửa. Lương Tranh có hơi căng thẳng, tự mình dẫn Chung Hiểu Huệ đến đây liệu có khiến cho Ngải Lựu Lựu tức giận không nhỉ? Sức tưởng tượng của Lương Tranh càng lúc càng phong phú, thậm chí trở nên tính toán, so đo rồi .
Ngải Lựu Lựu hình như mới ngủ dậy, mái tóc buông xõa tự nhiên, trông có vẻ rất quyến rũ, Lương Tranh đứng ngây ra nhìn. Ngải Lựu Lựu nhiệt tình mời Chung Hiểu Huệ vào nhà, giúp cô xách đồ đạc. Nhìn thấy Lương Tranh vẫn còn đứng ngây ra đó, cô bèn lườm Lương Tranh một cái sắc lẻm rồi quay lưng đi vào phòng. Lương Tranh đặt hết đồ vào trong phòng của Chung Hiểu Huệ rồi mở hết cửa sổ ra cho thoáng. Chung Hiểu Huệ đeo khẩu trang vào, “vũ trang” kĩ càng, bắt tay vào dọn vệ sinh căn phòng.
Ngải Lựu Lựu chỉ ở trong phòng vài phút, không nén được tò mò liền ra ngoài. Cô đứng dựa lưng vào cửa, nhìn đôi nam nữ đang lau dọn trong phòng, cảm giác mông lung khó tả. Ngải Lựu Lựu không hiểu mối quan hệ giữa Chung Hiểu Huệ và Lương Tranh lúc này rốt cuộc là quan hệ gì, hai người trông có vẻ rất thân thiết nhưng nếu qu


XtGem Forum catalog