Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134933

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/933 lượt.

nh hơi quá khích. Anh thở dài ngao ngán rồi không nói thêm điều gì.
Phóng khách vốn ồn ào nay bỗng trở nên im phăng phác, chẳng có ai nói năng gì. Không khí có hơi ngột ngại, Lương Tranh đành phải lên tiếng: “Li hôn á? Nếu li hôn rồi Trình Triệu phú tìm được ai khác thay thế đây? Mấy cô gái kia đều không đáng tin, suốt ngày chỉ biết ăn chơi, đâu biết làm vợ, làm mẹ. Không phái anh nói ngon nói ngọt để dỗ dành em đâu, anh đã mắng Trình Triệu phú mấy lần rồi . Cậu ta có thể tìm được một người như em đã là phúc phận từ kiếp trước tu được, đừng có tưởng bản thân mình giỏi giang lắm. Thế mà cậu ta không biết trân trọng. Nhưng anh hi vọng em hãy bình tĩnh một chút, hãy lấy gia đình làm trọng. Anh thật lòng hi vọng hai người sẽ lảm hòa lại, đừng có suy nghĩ quá cực đoan. Con người Trình Triệu phú tưởng là không đáng tin chứ thực ra cậu ta chỉ hơi ham chơi thôi, bản chất không đến nỗi hư hỏng, tâm địa cũng hiền lành, mấy đứa bọn anh nói nhiều thành ra cậu ta cũng chán nghe. Vì thế cứ để cậu ta tự phát hiện ra ưu điểm của em thôi. Về phương diện này em phải mở lòng, bao dung cho cậu ta, cậu ta không có chí tiến thủ, ham chơi, nhưng em phải cố gắng kiềm chế cậu ta. Bọn anh đều biết em là một người phụ nữ đảm đang, người biết nhiều thường chịu khổ, thôi thì em chịu khó đôi chút vậy. Vì cái nhà này, chịu chút ấm ức càng chứng tỏ em là người biết coi đại cuộc làm trọng, biết lo lắng chu toàn!”
Lương Tranh nói liền một hơi, chẳng biết phải nói gì tiếp theo liền bẹo Ngô Hiểu Quân, Ngô Hiểu Quân hiểu ra liền vội vàng phụ họa: “Bọn anh hiểu nỗi khổ của em, đúng là em đã phải chịu nhiều ấm ức. Nhưng chuyện mâu thuẫn gia đình là khó tránh khỏi, có những chuyện bắt buộc phải cả hai vợ chồng ngồi lại bàn bạc, giải quyết. Em là một người thông minh, anh tin là em biết cách để cứu vãn, làm lại từ đầu với Trình Triệu phú. Đây mới là điều bọn anh mong nhìn thấy, bọn anh thật sự không muốn hai người đôi ngả...”
Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân kẻ tung người hứng, biểu diễn vô cũng xuất sắc. Lưu Du Hà biết hai người này chẳng phải dễ đối phó, những gì họ nói chỉ có nửa phần đáng tin. Nói cho cùng thì mình và Trình Triệu phú đã đến nước này, cả hai đều có vấn đề. Lựu Du Hà không muốn tiếp tục làm khó bọn Lương Tranh nữa, cũng không muốn xem bọn họ diễn kịch nữa nên đứng dậy đi về: “Nếu như Trình Chí Huy có liên lạc với các anh, các anh hãy nói với anh ta em đồng ý li hôn, bảo anh ta đừng tắt máy nữa, không cần thiết phải làm thế đâu. Sau khi li hôn, anh ta có thể thả sức mà chơi..."
Hai người tiễn Lưu Du Hà ra cửa. Lưu Du Hà đi rồi, ai nấy thở phào nhẹ nhõm. Ngô Hiểu Quân lắc đầu: “Thật chẳng ra làm sao, dày vò một cò gái tốt như thế thành ra thế này, tiều tụy đến mức suýt nữa tôi không nhận ra!”
***
Thứ bảy, Lương Tranh được mời tham dự một lễ cưới. Cô dâu chính là cô gái lớn tuổi mở cửa hàng quần áo ở gần vườn thú mà anh đã gặp năm ngoái, cô đã đi xem mặt thành công qua truyền hình, lấy một anh Tây đang làm việc ở Bắc Kinh. Lương Tranh đến hội trường nơi cử hành hôn lễ, lúc bước về phía cô dâu chú rể đang cười nói hân hoan anh mới chợt sực nhớ. Hóa ra trong tiết mục xem mặt lần trước, khuôn mặt quen thuộc ấy chính là cô dâu đang đứng trước mặt anh, chẳng trách mà anh thấy quen mắt thế.
Cô dâu buông tay chú rể ra, đến gần Lương Tranh và nói: "A, lâu lắm không gặp, anh ngạc nhiên vì em có số của anh chứ gì?”
“Lúc đầu cũng thấy hơi ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy em đi xem mặt thành công trên truyền hình, lại tìm được một anh chồng đẹp trai thế này, anh cảm thấy chẳng có gì mà kì lạ cả, em giỏi lắm, hôm nay em rất đẹp!”
Cô dâu cười: "Sau khi anh đi, em tìm người khác để xin số của anh. Lúc ấy em nghĩ, một ngày nào đó mình kết hôn nhất định phải mời anh đến tham dự. Bởi vì sự hài hước và lạc quan của anh đã làm em cảm động. Câu “rượu phải uống từ từ, thuốc cũng phải hút từ từ, người cũng cần tìm từ từ...” thật sự rất có lí, em đã kiên trì làm theo, thế nên mới tìm được một nửa của mình, cảm ơn anh nhiều!”
“Cảm ơn vì em vẫn còn nhớ anh. Anh rất vui vi em có thể tìm được hạnh phúc của mình, anh cảm thấy năm ngoái anh đã làm được một việc rất đáng làm, đó là quen biết em!”
“Ha ha, anh vẫn một mình ư?”
Lương Tranh cười: “Anh đang tấn công, sẽ nhanh thôi!”
“Vậy em chúc anh sớm tìm được một nửa của mình, đến lúc ấy nhớ mời em tham dự hôn lễ đấy!”
“Chắc chắn rồi , có duyên chắc chắn sẽ còn gặp lại!"
Trên đường về, Lương Tranh cảm thấy rất bùi ngùi, thật không ngờ chỉ một câu nói chơi của mình lại gián tiếp thúc đẩy cuộc hôn nhân của người khác, đây cũng coi như là một việc tốt. Nhất định không được từ bỏ, ông trời rất công bằng, chỉ cần bạn chân thành trong tình cảm, trong cách đối xử với người khác, cuối cùng sẽ có ngày công sức của bạn đơm hoa kết trái. Trong xe im lặng như tờ bên ngoài xe ôn ào huyên náo. Mỗi người chúng ta đều đi lướt qua không biết bao nhiêu người mỗi ngày, để đi từ gặp mặt, quen biết đến yêu nhau thật chẳng đơn giản chút nào!
***
Gần đây, cứ đi làm về là Ngô Hiểu Quân lại n


XtGem Forum catalog