The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/939 lượt.

đến gần nửa năm trời, đều quen biết thông qua những lần đi xem mặt, thế mà cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Giờ cả hai đang ngồi trước mặt anh, lại còn ở chung dưới một mái nhà, cái thế giới này đúng là nhỏ bé thật.
Một năm mới, có quá nhiều giấc mơ muốn cất cánh. Lương Tranh hi vọng sẽ có bước đột phá trong công việc chứ không phải là suốt ngày đi công tác, đi tiếp khách hàng, giống hệt một con rối . Cố gắng học hỏi nghiệp vụ quản lí, sau đó lập nghiệp, đây đúng là một phương hướng phát tríển tốt, mặc dù khó khăn còn chồng chất khó khăn. Về mặt tình cảm, Lương Tranh hi vọng có thể dắt nửa kia của mình đến lề đường, nắm tay nàng đi nốt chặng đường đời còn lại. Ngải Lựu Lựu chính là đối tượng lí tưởng của anh, nhưng muốn nắm bắt trái tim cô thật chẳng phải chuyện đơn giàn. Đây là một trận chiến lâu dài, bản thân mình phải có đủ kiên nhẫn, còn phải biết nắm bắt thời cơ.
Chung Hiểu Huệ vừa ăn vừa ngẵm nghĩ. Lần này mời cơm là xuất phát từ phép tắc xã giao. Ngải Lựu Lựu là “hàng xóm" mới của cô, cô cần phải “xây dựng quan hệ”, tránh đụng chạm trong quá trình sống chung. Hơn nữa cô thoáng cảm thấy quan hệ giữa Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu có chút đặc biệt, đây là trực giác của phụ nữ, có đúng hay không không quan trọng. Ngô Hiểu Quân bạn của Lương Tranh, là một trí thức quê mùa, có thể trở thành người bạn khác giới của cô. Còn về Lương Tranh, cô vẫn thích cảm giác được ở riêng với anh, thích nghe những lời đùa cợt, thích nghe giọng cười sảng khoái của anh... Mỗi lần gặp riêng anh, cô đều cảm thấy rất nhẹ nhõm, không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cái cảm giác ấy thật kì diệu!
Nhưng Lương Tranh ngồi trước mặt cô hiện giờ chẳng chân thực chút nào, dường như anh đang đeo mặt nạ, nhìn thì có vẻ kiên cường, nhưng thực chất lại rất yếu đuối; trông thì tưởng vui vẻ nhưng thực chất đang rất bất mãn. Những điều này khiến cô không vui. Chung Hiểu Huệ nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp anh, mặc dù lạ lắm, không tự nhiên nhưng vẫn đơn giản và ấm áp. Thay đổi rồi, người đã thay đổi, tim cũng thay đổi, tất cả đã thay đổi, không thể nào quay trở lại được nữa...
Ngải Lựu Lựu tỏ vẻ tự nhiên, thoải mái ăn uống nhưng trong lòng cực kì khó chịu. Hai người này chẳng phải đã chia tay rồi sao? Giờ sao lại đi chung với nhau? Cái gã khốn này còn cố tình đưa cô gái này đến ở trong nhà mình. Nếu như anh ta để ý đến mình thật làm như vậy chẳng nhẽ không sợ mình tức giận sao? Nếu như anh ta không để ý đến mình, gần đây sao anh ta toàn gọi điện cho mình, tỏ vẻ quan tâm chăm sóc mình chứ? Trong lòng Ngải Lựu Lựu rất mâu thuẫn, cô biết mình không có thiện cảm với Chung Hiểu Huệ, mặc dù không đến nỗi ghét nhưng hoàn toàn không muốn ở chung với cô ta một chút nào cả. Bởi vì cứ nhìn thấy Chung Hiểu Huệ là cô sẽ nghĩ đến Lương Tranh, nhớ đến cảnh hai người dính chặt lấy nhau. Nhưng cô lại ngại không dám từ chối Chung Hiểu Huệ, như thế người khác lại nghĩ mình quá nhỏ nhen, cô sợ Lương Tranh sẽ cười nhạo mình ghen tuông. Thôi thì làm ra vẻ hào phóng, cởi mở đôi chút vậy! Ở chung thì ở chung, dù gì cũng có bạn đỡ buồn.
Ngô Hiểu Quân là nghĩ ít nhất, ban đầu anh định trêu chọc Lương Tranh và hai đối tượng xem mặt của anh ta, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của mình, anh liền từ bỏ ý định. Cùng là người lưu lạc chân trời góc biển, gặp được nhau là cái phúc, sao lại “tàn sát" lẫn nhau? Trong đầu Ngô Hiểu Quân nghĩ nhiều đến cuốn tiểu thuyết của anh, nên phát triển các tình tiết ra sao, làm sao để cái thế giới nhỏ bé trong tiểu thuyết thể hiện được cả thế giới to lớn này, làm sao khiến cho tiểu thuyết của mình phản ánh xã hội phức tạp và ý nghĩa chân thực của cuộc đời. Một tác phẩm mà không có chiều sâu cũng giống như một con người chỉ đẹp đẽ về bề ngoài, có thể bừng sáng trong phút chốc rồi chìm vào tối tăm, không có sức sống lâu bền thì càng không thể làm rung động trái tim người đọc và có ảnh hưởng lớn đến người đọc được.
Cơm no rượu say, mọi người chẳng ai muốn tốn thêm nhiều thời gian vào bữa cơm tẻ nhạt này nữa, thế là Lương Tranh vừa hô "Chúng ta giải tán thôi!" là mọi người đều lần lượt ra khỏi nhà hàng.
Bên ngoài gió lạnh từng cơn thốc đến, cái lạnh như những lưỡi dao liếm vào da thịt. Hai cô gái thu mình trong chiếc áo khoác, trông càng đáng yêu dưới ánh đèn đường nhập nhoạng. Hai người đàn ông đã uống rượu nên mặt mày đỏ gay, thấy nóng nực trong người. Lương Tranh vốn định đưa Chung Hiểu Huệ về khách sạn, để cô về một mình hình như không hay lắm. Nhưng anh lại lo mình uống rượu xong sẽ làm bậy, cho dù không làm chuyện bậy bạ nhưng nhỡ nói năng bậy bạ thì sao? Có đi hay không đây? Lương Tranh cứ băn khoăn mãi, nhưng đến lúc nhìn thấy Ngải Lựu Lựu cô quạnh đứng ở một góc, anh liền quyết định: Chẳng đi đâu hết, ngoan ngoãn về nhà ngủ một giấc!






Một chiếc taxi lướt qua, Lương Tranh vội vàng vẫy tay, chiếc xe tấp vào bên lề. Lương Tranh vội vàng tiến lên trước, mở cửa xe, thấy Chung Hiểu Huệ lại gần liền nói: “Hay là để anh đưa em về nhé!”
Chung Hiểu Huệ thấy L