Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/915 lượt.
ài, Ngô Hiểu Quân xem ra lại sẽ dằn vặt rồi !”
“Đúng là nghiệp chướng!”
[*'> Vương bà bà một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am, là người đã móc nối cho Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên để kiếm lợi từ chuyện mèo mỡ trái thiên lý. Sau khi sự việc đổ vỡ, bị Võ Đại Lang phát hiện, chính bà ta là người xúi giục Kim Liên bỏ thuốc độc mưu hại Võ Đại Lang.
Lương Tranh xách hai cái túi, vốn dĩ tay đã lạnh cóng rồi, giờ đến hai chân cũng lạnh theo. Anh dậm chân vài cái, rồi đặt hai cái túi xuống bậc thang: Thực ra Đàm Hiểu Na đang có tâm bệnh, cô ấy cảm thấy áy náy, muốn Ngô Hiểu Quân tha thứ cho mình. Em đừng nghĩ cô ấy sẽ sà vào lòng Ngô Hiểu Quân, muốn thế cô ấy đã làm lâu rồi . Đàm Hiểu Na rất thực dụng... chỉ có em là ngốc, tay họ Lâm kia vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại có địa vị, thế mà em chẳng thèm, lại đi thích một thằng không nhà không cửa như anh."
Ngải Lựu Lựu bĩu môi, lườm Lương Tranh: “Tôi thích anh bao giờ? Thế tại sao anh lại bỏ qua Chung Hiểu Huệ? Cô ấy vừa gợi cảm, vừa xinh đẹp, lại có khí chất, có năng lực, chẳng phải anh càng ngốc hơn hay sao?”
Lương Tranh cười nhăn nhở: “Nghĩ cũng phải, chúng ta đều hơi ngốc, nếu không đã chẳng ở đây với nhau thế này!”
“Đúng là đồ mặt dày!”
“Mặt dày hay không không quan trọng, anh chỉ cần em thôi!"
Ngải Lựu Lựu đỏ bừng mặt, vội vàng đi thẳng vào đại sảnh chung cư, Lương Tranh vội vàng đuổi theo, chặn ngay trước mặt: "Đừng đi, em phải cầm hoa quả theo chứ!", Ngải Lựu Lựu đón lấy túi hoa quả, đi được mấy bước lại quay lại, thấy Lương Tranh ngây ra nhìn liền nói: “Đàm Hiểu Na đang ngồi trên phòng khách, anh đi nói với Ngô Hiểu Quân, bảo cô ấy muốn gặp mặt anh ta!”
***
Nửa tiếng sau, tại quán cà phê Thượng Đảo. Đàm Hiểu Na và Ngô Hiểu Quân ngồi đối mặt với nhau, vẫn ở cái góc nhỏ mà hai người thường ngồi trước đây, chẳng ai nói câu gì Đàm Hiểu Na thấy Ngô Hiểu Quân chỉ cúi đầu hút thuốc, trái tim như thắt lại, lên tiếng trước: “Dạo này anh vẫn ổn chứ?"
Ngô Hiểu Quân ngẩng đầu mỉm cười: “Anh ổn, rất ổn!”
“Tiểu thuyết anh viết rất hay, em rất thích nhân vật nam chính!”
Ngô Hiểu Quân hơi bất ngờ: “Ổ, thế à, em đọc ở đâu thế?"
“Em nhờ Ngải Lựu Lựu xin bản thảo của anh. Gần đây em rất muốn biết anh viết cái gì, có phải rất hận em không, ngay cả tối qua em cũng mơ thấy anh... anh có hận em không?”
Ngô Hiểu Quân đẩy gọng kính trên sống mũi, mặt cười như mếu: "Có một thời gian anh rất hận em, về sau cũng nghĩ thông suốt rồi . Bởi vì chúng ta chỉ thích hợp yêu đương, không thích hợp kết hôn. Anh với em đã từng yêu nhau rồi, còn có gì để mà hối tiếc nữa? Còn về chuyện kết hôn, anh phải đi tìm người con gái của đời mình...”
Đàm Hiểu Na: “Anh thật sự nghĩ thế ư?”
Ngô Hiểu Quân gật đầu: “Đúng thế, anh thật lòng chúc phúc cho em!”
“Cuối năm anh có về nhà không?”
“Không về nữa, chuẩn bị sửa cho xong cuốn tiểu thuyết, sau đó đón bố đến Đắc Kinh”.
“Ừ, như thế cũng tốt!”
Tâm trạng Đàm Hiểu Na vô cùng phức tạp, lúc bước ra khỏi quán cà phê, cô cảm thấy mình đã mất Ngô Hiểu Quân hoàn toàn. Cảnh tượng gặp mặt lúc nãy hoàn toàn khác biệt so với tưởng tượng của cô. Cô cứ tưởng Ngô Hiểu Quân sẽ nhìn mình bằng ánh mắt ảm đạm, đau thương, hoặc chộp lấy tay cô, khẩn cầu cô quay trở lại với anh. Nhưng Ngô Hiểu Quân quá bình tĩnh, điều này khiến cô thấy khó chấp nhận. Là anh cố tình kiềm chế tình cảm của mình hay anh thật sự đã không còn yêu cô nữa? Hoặc cũng đúng như anh đã nói, anh đã nghĩ thông suốt rồi . Đàm Hiểu Na vừa ra khỏi thang máy thì nhận được điện thoại của Bành Thao Bành Thao nói giờ anh đang ở trước cổng khu đô thị Quốc Mỹ, anh đến đón cô về.
Trên đường về, Đàm Hiểu Na chẳng nói chẳng rằng, bộ dạng rất ủ rũ. Bành Thao chăm chú lái xe, cũng không hỏi han xem vợ mình vì sao không vui. Hai người về đến nhà, tắm rửa xong rồi leo lên giường đi ngủ. Bành Thao chưa ngủ, anh nằm nhắm mắt, quay lưng lại với Đàm Hiểu Na. Đàm Hiểu Na khẽ lay người anh, hỏi:
“Anh ngủ chưa?”
Bành Thao xoay người lại, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền: “Sao thế bà xã?”
Đàm Hiểu Na nhìn Bành Thao: “Hôm nay em đã gặp Ngô Hiểu Quân...”
“Ờ...”
Đàm Hiểu Na kéo tay Bành Thao ra, nằm vào trong lòng anh: “Ông xã, sau này em chỉ nghĩ đến anh thôi, em sẽ không nghĩ đến người khác nữa, có được không?”
“Được... bà xã ngốc của anh à?”
"Sao anh?”
“Anh yêu em!”
“Em cũng yêu anh, ông xã ngốc của em...”
Thủ tục xuất ngoại của Chung Hiểu Huệ đã giải quyết gần xong dưới sự giúp đỡ của Lâm Cường. Cùng với việc tăng cường tiềm lực quốc gia và nâng cao hình ảnh trên trường quốc tế, các thủ tục xuất ngoại hiện giờ đơn giản hơn trước nhiều. Chung Hiểu Huệ định sang Chicago của Mỹ để học đại học trước, sau đó tìm kiếm một công việc làm thêm, đợi sau khi tốt nghiệp sẽ tính kế hoạch tiếp. Hồi trước Lâm Cường cũng du học ở Chicago, thế nên anh rất quen thuộc với thành phố này, ở đó còn có rất nhiều bạn học và bạn bè của anh, đây đúng là một thuận lợi lớn cho Chung Hi