XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/910 lượt.

ểu Huệ.
Trong khi đó, việc mà Chung Hiểu Huệ nhờ Khâu Cấn điều tra giúp vẫn chưa có tiến triển gì, khiến cô vô cùng sốt ruột. Bởi vì cô quyết định sẽ giải quyết triệt để việc này trước khi đi, chỉ có như vây cô mới có thể yên tâm sinh sống ở nước ngoài. Chung Hiểu Huệ không nén được đành gọi cho Khâu Cẩn, hỏi anh ta chuyện giải quyết đến đâu rồi . Khâu Cẩn có vẻ không vui, anh ta nói rằng dục tốc bất đạt, hơn nữa nếu làm không tốt có thể đánh rắn động cỏ. Anh ta bảo Chung Hiểu Huệ cố kiên nhẫn chờ đợi, còn nếu cô nghi ngờ khả năng làm việc của anh ta thì có thể đổi người khác.
Chung Hiểu Huệ chẳng còn cách nào khác, đành phải chờ đợi. Ở nhà nhàn rỗi, Chung Hiểu Huệ thường xuyên xuống bếp nấu nướng, giúp cho Ngải Lựu Lựu có cơ hội thưởng thức nhiều món hơn trước.
***
Một buổi tối thứ Bảy, Lương Tranh nhận được điện thoại của Chung Hiểu Huệ, cô mời Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đến nhà cô ăn cơm. Ban đầu Ngô Hiểu Quân còn không chịu di, anh nói anh là người thừa, có đi cũng chỉ là làm nền. Lương Tranh phải đe dọa và dụ dỗ mãi, Ngô Hiểu Quân mới chịu đi Ngải Lựu Lựu ra mở cửa, trông bộ dạng chắc là cô đang làm trợ thủ cho Chung Hiểu Huệ ở dưới bếp.
Lương Tranh tự nhiên cứ như thể ở nhà mình, thả mình trên sôpha, với tay lấy một cuốn tạp chí để đọc Ngô Hiểu Quân đánh mắt nhìn quanh, sau đó nhìn vào căn phòng mà Đàm Hiểu Na từng ở, phát hiện căn phòng đã được Chung Hiểu Huệ trang trí lại hoàn toàn, trong lòng bỗng thấy bùi ngùi. Anh chợt nhớ đến câu trong bài từ của Lí Thanh Chiếu: “Vật đổi sao dời, cảnh còn mà người đã mất, chưa nói mà lệ đã rơi”. Ngô Hiểu Quân đang thần người thì Ngải Lựu Lựu đột nhiên xán đến gần hỏi: “Anh với Đàm Hiểu Na tối qua nói những chuyện gì thế?”
“Chẳng nói gì cả, cô ấy hỏi anh còn hận không, anh nói không, sau đó cô ấy đi...”
"Chỉ đơn giản thế thôi á? Chẳng nhẽ không nói gì khác, cũng không xảy ra chuyện gì khác sao?"
“Chỉ đơn giản thế thôi, chẳng có gì xảy ra cả, cũng chẳng có gì để mà nói hết!\'
Ngải Lựu Lựu cười cười: “Hai người cũng dứt khoát gớm, nhưng như thế cũng tốt..”
Ngô Hiểu Quân cảm thấy Ngải Lựu Lựu có hơi kì lạ, đang định hỏi cô có phải Đàm Hiểu Na đã nói gì không thì Ngải Lựu Lựu đã về phòng mình mất rồi . Lương Tranh thấy Ngải Lựu Lựu rời khỏi nhà bếp liền bỏ cuốn tạp chí xuống, đi vào trong bếp. Chung Hiểu Huệ đang nấu nướng, nhìn điệu bộ có vẻ rất chuyên nghiệp. Lương Tranh tò mò hỏi: “Chẳng nhẽ nhà em cũng mở hàng ăn à?”
Chung Hiểu Huệ ngoảnh lại nhìn Lương Tranh, cười hỏi: "Tại sao anh lại hỏi thế?”
“Bạn gái cũ của Ngô Hiểu Quân cũng rất giỏi nấu nướng, nhà cô ấy mở cửa hàng ăn!”
“Không, bố em làm ở tòa soạn báo, mẹ em là giáo viên. Từ nhỏ em đã thích xuống bếp nấu nướng, thế nên cứ có thời gian rảnh là em lại đọc sách nấu ăn, học được vài món. Mỗi lần làm thành công món gì là em thấy rất hài lòng...”
“Người đàn ông nào mà lấy được em đúng là sướng miệng, sướng thân!”
“Thế mà sao giờ chẳng ai muốn lấy em thế?”
Lương Tranh cười bối rối: “Là bởi vì em quá giỏi, yêu cầu quá cao, vì vậy mọi người đều tự giác đứng từ xa thưởng thức chứ không dám lại gần”.
Chung Hiểu Huệ hất chảo điệu nghệ rồi nhìn Lương Tranh: “Nếu em nói cho anh biết rằng em không hề giỏi giang, hơn nữa cũng không yêu cầu quá cao, anh có muốn lại gần em không?” “Giờ chẳng phải anh đang ở rất gần em sao?”
“Ha ha...”
“Anh đi dọn bàn ăn nhé!”, Lương Tranh sợ Chung Hiểu Huệ lại đặt ra câu hỏi khó bèn kiếm cớ chuồn lẹ.
Một bàn đầy thức ăn, sắc, hương, vị đủ cả. Ngô Hiểu Quân cầm đũa nếm thử, vẻ mặt rất thỏa mãn. Lương Tranh liền hỏi: có ngon bằng thức ăn Đàm Hiểu Na làm không? Ngô Hiểu Quân nói đương nhiên là thức ăn do Chung Hiểu Huệ làm ngon hơn, bởi vi trước đây lúc ăn món ăn do Đàm Hiểu Na làm, anh đem theo cả tìn cảm nên đánh giá không thể chuẩn xác được. Cái đáp án này khiến cho cả ba người kia cũng bật cười.
Chung Hiểu Huệ mang rượu vang đã chuẩn bị sẵn ra, rót cho mỗi người nửa cốc, sau đó nói: “Mặc dù tôi học đại học Bắc Kinh nhưng bạn bè không có nhiều, suốt ngày bận rộn làm việc nên đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, rất vui vì được quen biết với mọi người, tôi cảm thấy chơi với mọi người rất vui, rất thoải mái. Một thời gian nữa tôi phải ra nước ngoài rồi, có thể phải lâu lắm mới có dịp gặp lại, mà cũng có thể không bao giờ quay lại….hôm nay chúng ta có duyên ngồi ở đây, tôi cũng nhân cơ hội này bày tỏ sự biết ơn đối với các bạn. Hôm nay tôi rất vui, nào, tôi mời mọi nguời một ly! Cảm ơn sự quan tâm, chăm sóc của mọi người trong thời gian qua!”
Ngô Hiểu Quân nâng cốc: “Khách sáo quá!"
Ngải Lựu Lựu cười: “Tôi cũng phải cảm ơn cô, kể từ khi cô chuyển đến ở đây, căn phòng ấm áp hơn hẳn, tôi cũng bớt thấy cô đơn hơn!"
Chung Hiểu Huệ: “Ha ha, tôi mới là người phải cảm ơn mới phải, được làm hàng xóm với cô rất dễ chịu!"
Chung Hiểu Huệ nói xong liền uống cạn ly rượu, LươngTranh nhìn thấy Chung Hiểu Huệ có vẻ ủ rũ, chẳng biết nói gì, đành nâng cốc uống một ngụm nhỏ. Chung Hiểu Huệ lại rót cho mình nửa cốc, sau đó nâng cốc lên, chìa ra trướ