Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/996 lượt.
g Lệ ra khỏi hố sâu của hồi ức.
“Chồng của cô ta vì cảm thấy có lỗi với em nên đã giới thiệu em với công ty các anh...”
Lương Tranh đâu có ngốc, anh liền nghĩ đến chú Hoàng: “Anh ta với chú Hoàng là bạn bè ư?”
Hướng Lệ gật đầu: “Ừm, sếp Hoàng thực ra là người tốt...”
Hướng Lệ tâm sự xong bắt đầu thể hiện quyết tâm, nói cô nhất định phải mua bằng được một căn nhà ở Bắc Kinh này, chẳng ai đáng tin tưởng bằng chính bản thân mình. Lương Tranh chửi thầm: Đúng là lão cáo già, lấy hết khách hàng quan trọng của mình tặng cho người tình, sao ông không tự lấy khách hàng của mình mà cho? Nghe những lời tâm sự của Hướng Lệ, Lương Tranh cảm thấy con người sống trên đời thật chẳng dễ dàng chút nào, mà muốn sống một cuộc sống tươi sáng lại càng chẳng dễ dàng, điều đó có nghĩa bạn sẽ phải chịu đựng càng nhiều sự thách thức. Cũng giống như chúng ta, những người sống dưới ánh mặt trời, một bên là ánh sáng, bên kia là bóng tối.
***
Lúc Lương Tranh về đến nhà đã là hơn chín giờ tối, đẩy cửa bước vào, anh trợn tròn mắt lên. Trong phòng khách có tất cả bốn người, lần lượt là Ngô Hiểu Quân, Trình Triệu phú, Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na, bọn họ đang vây quanh bộ bài. Lương Tranh thay giày rồi đi thẳng vào trong phòng, chẳng buồn đếm xỉa đến sự tồn tại của họ.
“Kiêu gì chứ?”, Ngải Lựu Lựu chế nhạo. Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng vẫn bị Lương Tranh nghe thấy.
Lương Tranh liền xoay lại, đến bên cạnh Ngải Lựu Lựu nói: “Phiền cô đây nói lại lần nữa ạ!”
“Kiêu gì chứ?”, Ngải Lựu Lựu bình thản nhắc lại và tiếp tục chơi.
Mấy người kia liền cười mỉm, Lương Tranh cũng cười theo: “Cô làm vậy là muốn thu hút sự chú ý của tôi hả?”
Nào ngờ câu nói của Lương Tranh làm dậy lên làn sóng bất bình của mọi người, ai nấy lần lượt lên tiếng phản ứng.
Ngải Lựu Lựu: “Xí!”
Đàm Hiểu Na: “Đúng là mặt dày!”
Ngô Hiểu Quân: “Hài, con bài này mặt dày quá, không thể đánh đi được...”
Trình Triệu phú: “Anh Tranh à, giờ mới phát hiện anh thật ấu trĩ...”
Dưới sự tấn công hội đồng, Lương Tranh chẳng chút e dè: “Thế sao? Trình Triệu phú, cậu chẳng qua chỉ đang ở nhờ chỗ này, tôi có thể đá đít cậu ra khỏi cửa bất cứ lúc nào. Còn Ngô Hiểu Quân, cẩn thận không tôi công bố cho toàn thiên hạ biết sự thực là cậu thích Đàm Hiểu Na đấy. Còn về hai người đẹp này, hừ hừ, các cô nên tự biết mình là ai đi!”
Ngô Hiểu Quân ngượng ngùng ném quân bài xuống đất, quát lên: “Xử lí tên khốn này đi!”
Trình Triệu phú cũng ném bài xuống: “Tôi ngứa mắt hắn từ lâu rồi!”
Lương Tranh tư duy nhanh nhạy cười nhạo hai người: “Hai người các cậu ai là ông, ai là bố hả? Ha ha ha...”
Lương Tranh còn chưa cười xong đã bị bọn Ngô Hiểu Quân và Trình Triệu phú ấn xuống ghế, đánh đấm tới tấp. Ba thằng đàn ông vật nhau trên ghế trông chẳng khác gì ba con gà chọi, còn hai cô gái đứng bên cạnh, cười lăn bò càng.
…
Tại quán đồ nướng, ba chàng trai và hai cô gái ngồi quanh một cái bàn. Lần này do Ngô Hiểu Quân khao, bởi vì anh vừa thắng tiền, mặc dù chỉ có mấy chục tệ. Lương Tranh biết thừa Ngô Hiểu Quân đang thích ra vẻ hào phóng trước mặt Đàm Hiểu Na. Nhân viên phục vụ đến, Lương Tranh và Trình Triệu phú đều chẳng chút khách khí, cứ nhằm món nào ngon mà gọi. Ngô Hiểu Quân giả bộ như thản nhiên nhưng lòng đau như dao cắt. Đã thế Ngô Hiểu Quân quay sang nói những điều trái với lương tâm với Đàm Hiểu Na: “Thích ăn gì thì cứ gọi, không cần tiết kiệm đâu!”
Mấy chai bia vào bụng rồi, Trình Triệu phú bắt đầu càm ràm chuyện hôn nhân, Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na đều rất hứng thú, nhưng Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đã nghe đến to đầu rồi.
“Sao cái đầu cậu càng lúc càng tăm tối thế hả? Cậu có biết những người mua vé số có lôgic thế nào không hả?”, Lương Tranh hỏi Trình Triệu phú. Thấy mọi người đều nhìn về phía mình,Lương Tranh đành tự hỏi tự trả lời: “Hoặc là trúng, hoặc là không, không có khả năng thứ ba, vì vậy tỉ lệ trúng giải là 50%. Đây là tâm lí của kẻ thắng bạc, còn cậu thì sao? Hoặc là cưới, hoặc là không cưới, không có lựa chọn thứ ba. Cậu nói cậu đau khổ cái gì chứ, hai chọn một thôi mà?”
“Hừ, tôi còn tưởng chân lí gì cơ đấy!”, Ngải Lựu Lựu bĩu môi.
Đàm Hiểu Na chớp chớp đôi mắt nhỏ, suy ngẫm: “Cũng phải, muốn cưới thì cưới, không muốn cưới thì thôi mà!”
“Nghe lời anh, mau cưới đi. Vẫn là một câu đó thôi: Cái gì đã qua thì cho qua!”
Trình Triệu phú liền chen vào: “Chuyện này thì cậu sai rồi, cô ấy còn giỏi hơn cả cậu cơ, người ta tìm được hẳn một cái mỏ vàng cơ đấy!”
Lương Tranh có vẻ hơi bất mãn, cố kéo dài giọng hỏi: “Ồ thế à? Đúng là chỉ biết có đồng tiền ! Chắc không phải là vớ được một anh đầu năm đấy chứ?”
Trình Triệu phú: “Người ta mới đầu ba thôi, là phó tổng giám đốc công ty tôi, mới ở nước ngoài về, chính là người lái cái 07, thiếu gia con nhà giàu mà lần trước tôi nói đến đấy!”
Ngải Lựu Lựu liền ném cái tăm về phía Trình Triệu phú đang cười nhăn nhở: “Ai với ai chứ, dám đặt điều à?”
“Hài, đây là bí mật đã được công khai rồi. Trên dưới công