Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/992 lượt.

ty chẳng ai không biết đâu!”, Đàm Hiểu Na chen vào một câu.
Mặt Ngải Lựu Lựu đỏ bừng lên, lúng túng nói: “Còn nói nữa là tôi về đấy!”
***
Trong phòng tài vụ, Ngũ Sảnh Sảnh đang thu dọn đồ dùng của mình, không khí như ngưng đọng lại. Chu Tường Linh thỉnh thoảng lại khuyên nhủ vài câu, bảo cô nghĩ lại, còn bảo mọi người có thể làm chung với nhau chính là duyên phận, phải biết trân trọng lương duyên này. Đàm Hiểu Na và Ngải Lựu Lựu lén nhắn tin giao lưu, bàn luận rất xôn xao về chuyện Ngũ Sảnh Sảnh xin nghỉ việc. Đàm Hiểu Na nói Ngải Lựu Lựu đã thành công trong việc đánh đuổi tình địch, giành thắng lợi trọn vẹn. Ngải Lựu Lựu một mực phủ nhận, nói cô và Lâm Cường chỉ là bạn bè, Ngũ Sảnh Sảnh nghỉ việc chẳng có liên quan gì đến cô hết.
Cuối cùng Ngũ Sảnh Sảnh vẫn ra đi, không ngoảnh đầu lại, mang theo chút nuối tiếc và hận thù rời khỏi công ty. Ngải Lựu Lựu nhìn theo cái bóng của người đã từng là chị em tốt của mình cho đến khi bóng dáng ấy biến mất, tâm trạng hỗn loạn, không sao tập trung được. Cô biết có thể cả đời này hai người sẽ không còn gặp lại. Ngải Lựu Lựu nhắn cho Ngũ Sảnh Sảnh một cái tin:
“Sảnh Sảnh, xin lỗi cậu! Thực ra tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng cho dù thế nào, tôi đều sẽ chúc phúc cho cậu!”
Phòng tài vụ rơi vào trạng thái trầm lặng tạm thời, không khí ngột ngạt bao trùm. Điện thoại của Chu Tường Linh đột ngột đổ chuông làm mọi người giật thót.
“A lô... có chuyện gì... anh nói đi! Rốt cuộc anh có ý gì? Anh có còn là đàn ông không đấy... Tôi đã nói rõ quan điểm rồi, tôi sẽ nuôi con. Anh là đồ vô dụng! Nhà làm sao? Nhà bán rồi tôi cũng cần con! Lương Tuấn Huy, anh thật không bằng loài cầm thú, anh là đố khốn nạn!”
Chu Tường Linh tức đến nỗi thở hồng hộc, hậm hực cúp điện thoại, sắc mặt cực kì khó coi. Đàm Hiểu Na thận trọng hỏi: “Sếp à, chuyện gì thế?”
“Anh ta không muốn chị sinh đứa con này!”
“Ai mà ngang ngược như vậy?”, Ngải Lựu Lựu cũng quan tâm hỏi.
“Còn ai nữa, chính là gã vô dụng nhà chị chứ ai? Bản thân đã chẳng có khả năng kiếm tiền, giờ ngay cả đứa con cũng không cho chị sinh...”, Chu Tường Linh nói xong liền bật khóc, càng khóc càng đau lòng. Đàm Hiểu Na lập tức với lấy hộp giấy ăn đưa cho Chu Tường Linh. Ngải Lựu Lựu thì ra đóng cửa lại.
Đàm Hiểu Na xoa xoa tay cho Chu Tường Linh, tay còn lại cầm hộp giấy ăn, băn khoăn hỏi: “Sao lại không sinh? Đã mang bầu mấy tháng rồi! Vậy thì phải phá thai à?”
Chu Tường Linh vừa khóc vừa kể: “Anh ta nói nhà vừa mới xây sửa xong, không có tiền, tiền lương phải để trả nợ trước, sinh con ra rồi không nuôi được, mà cho dù có nuôi được cũng không thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho nó, vậy thì chi bằng đợi một hai năm nữa hãy đẻ. Khó khăn lắm tôi mới có bầu... Đồ khốn kiếp, chỉ biết hưởng thụ mà không biết chịu trách nhiệm!”
Ngải Lựu Lựu đưa cho Chu Tường Linh một cốc nước, mắng: “Những gã họ Lương chẳng có ai tử tế!”
Đàm Hiểu Na trong lòng ngầm hiểu Ngải Lựu Lựu đang trút giận lên Lương Tranh. Cô liếc nhìn Ngải Lựu Lựu, suýt bật cười. Ngải Lựu Lựu đầu tiên là thấy ngại ngùng, sau cũng thấy buồn cười. Chu Tường Linh nước mắt nhạt nhòa, thấy hai gái ế cười liền chuyển sang ánh mắt thù địch.
Đàm Hiểu Na: “Sếp à, bọn em ủng hộ chị! Để em làm mẹ nuôi của con chị nhé!”
Ngải Lựu Lựu: “Em cũng làm mẹ nuôi!”
Đàm Hiểu Na: “Tối nay bọn em mời chị ăn bữa cơm, chị thấy sao?”
Ngải Lựu Lựu: “Nhà hàng chị tùy ý chọn, chúng ta xả láng một bữa!”
Đàm Hiểu Na với Ngải Lựu Lựu càng diễn càng hăng, Chu Tường Linh vừa nghe thấy ăn, hai mắt đã sáng lên, nín khóc ngay tức khắc. Nhưng xoa xoa cái bụng đã nổi rõ của mình, mặt Chu Tường Linh lại rũ xuống.
Đàm Hiểu Na: “Chị Linh, đi chứ?”
Chu Tường Linh: “Đi chứ, tại sao không đi? Tôi muốn ăn cá viên, tôm xào cay, sườn xào chua ngọt, vịt luộc, còn cả thịt hấp nữa chứ...”

Bởi vì gọi một bàn đầy thức ăn, Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na ai cũng ăn no căng cả bụng, không thể leo lên xe buýt được nữa, đành phải bắt taxi về nhà. Lúc về đến khu đô thị Quốc Mỹ đã là tám rưỡi tối.
“Nhìn thấy cảnh ngộ của trưởng phòng, cả đời này tôi chẳng muốn kết hôn nữa, càng không muốn có bầu!”, Đàm Hiểu Na vừa vịn vào cầu thang vừa bùi ngùi nói.
Ngải Lựu Lựu không nghĩ như vậy, cô nghiêm túc nói: “Cũng không phải tất cả đàn ông đều như vậy. Hôn nhân mà, sớm muộn gì cũng phải có!”
“Cậu đâu cần phải lo, phó tổng giám đốc của chúng ta vừa đẹp trai lại vừa có tiền, hài... tôi ra tay chậm quá!”
Ngải Lựu Lựu cười: “Này, lòng tham nổi lên rồi phải không?”
“Ha ha...”
Đột nhiên điện thoại của Ngải Lựu Lựu đổ chuông. Là Ngô Hiểu Quân gọi đến, nói Trình Triệu phú xảy ra chuyện rồi, bảo họ lập tức sang bên đó. Hai người về phòng cất đồ, thậm chí chưa kịp rửa mặt đã lao ngay xuống phòng của Lương Tranh.
***
Một tiếng đồng hồ trước, Lưu Du Hà gọi điện cho Trình Triệu phú, tuyên bố cô và bạn trai cũ đã đăng kí kết hôn rồi, bảo Trình Triệu phú cứ sống một mình cho vui vẻ, đừng gây phiền phức cho cuộc hôn nhân của cô ta nữa. Trình Triệu phú lúc đầu chui vào phòng Lương Tranh