Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/998 lượt.
khóc lóc ầm ĩ, khóc xong liền gọi điện xin lỗi Lưu Du Hà, năn nỉ cô quay về nhưng Lưu Du Hà nói côđã quyết tâm rồi, hiện giờ về mặt pháp lý cô đã là vợ của người khác.
Trình Triệu phú vốn đã đau khổ lắm rồi lại gặp phải sự công kích của Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh. Bọn họ không những không an ủi mà còn vỗ tay khen ngợi hành vi “đại nghĩa diệt hôn” của Lưu Du Hà. Trình Triệu phú nhất thời nghĩ quẩn nên đòi nhảy cửa sổ tự tử. Nào ngờ vật vã suốt cả buổi mà đến cửa sổ cũng chẳng mở ra. Vừa mở được cửa sổ thì Trình Triệu phú đã bị bọn Lương Tranh tóm cổ lôi lại như tóm một con gà. Vài phút sau, Trình Triệu phú nổi điên lao vào nhà bếp cầm một con dao lên, chuẩn bị cắt cổ tay tự vẫn.
Ngô Hiểu Quân sợ tái mặt, toàn thân run lẩy bẩy, anh bắt chước như những chuyên gia đàm phán trên tivi, cố gắng an ủi Trình Triệu phú, cổ vũ anh ta dũng cảm sống tiếp, nói rằng không còn người yêu nhưng ít nhất vẫn còn bạn bè, sau đó lấy điện thoại ra gọi điện xin viện binh... Còn Lương Tranh thì bàng quan ngồi nhìn. Anh rất hiểu Trình Triệu phú, biết thừa thằng cha này sợ đau, thùng rỗng lại kêu to, đã nhát gan còn đòi nghe chuyện ma quỷ, có cho thêm mười quả mật anh ta cũng chẳng dám làm liều như vậy. Chẳng qua chỉ là vật vã chút thôi, hết vật vã rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Lương Tranh cười bảo: “Cậu cắt đi, đây không phải là quay phim đâu nhé! Muốn cắt thì phải cắt sâu một chút, nếu không máu chảy chậm, cậu sẽ phải chết từ từ đấy. Tôi khuyên cậu nên cầm dao mà chặt như chặt cổ gà ấy! Pặc...”
Ngô Hiểu Quân run lập cập: “Cậu bớt nói vài câu có được không, nếu cậu ta mà cắt thật thì chúng ta cũng bị liên lụy cho xem...”
…
Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na vừa chạy vào đã hoảng hồn bởi cảnh tượng này. Đàm Hiểu Na hét ầm lên bảo phải gọi 110, còn Ngải Lựu Lựu thì định xông lên cướp dao. Hai người này đâu phải đến để giúp đỡ, dến chỉ làm tăng thêm phiền phức mà thôi. Trình Triệu phú ban đầu chĩa dao về phía họ, sau đó kề dao vào cổ mình, la to: “Đừng có qua đây, tôi không muốn sống nữa! Mới vừa nghĩ thông suốt là sẽ kết hôn thì cô ta đã lấy người khác rồi, thế chẳng phải chèn ép người ta quá mức thì là gì?”
Lương Tranh thản nhiên hướng di động về phía Trình Triệu phú, bật máy chụp ảnh lên, hô to: “Trình Triệu phú, phải biểu cảm lên một chút! Phải vật vã, phải méo mó... đúng đúng đúng... để mai tôi post lên mạng cho mọi người cùng xem, đảm bảo hot!”
“Bốp” một tiếng; điện thoại rơi xuống nền nhà, đây là kiệt tác của Ngải Lựu Lựu, cô đã đánh rơi điện thoại của Lương Tranh.
“Cô điên à?”, Lương Tranh tóm lấy tay Ngải Lựu Lựu, đẩy cô vào chân tường. Ngải Lựu Lựu như con Chim Nhỏ hoảng loạn, sợ hãi nhìn Lương Tranh, nhất thời không biết nói năng gì.
“Cô dựa vào đâu mà làm hỏng điện thoại của tôi? Nói đi!“, Lương Tranh gầm lên. Ngải Lựu Lựu hoảng quá, cố sức cào cấu, thậm chí là đấm đá để thoát khỏi Lương Tranh. Lương Tranh không hề đánh trả, nguyên tắc của anh trong mối quan hệ nam nữ là tuyệt đối không đánh phụ nữ, huống hồ đây chỉ là một trò đùa, đâu thể coi là thật. Thế nên giờ người hoang mang bỏ trốn là anh, còn Ngải Lựu Lựu thì nổi điên lên tấn công anh tới tấp.
Tiêu điểm hoàn toàn bị chuyển hướng, Ngô Hiểu Quân và Đàm Hiểu Na hết ngây ra nhìn rồi xông ra ngoài phòng khách, định kéo hai người này ra. Cả bốn người túm tụm lại làm một, Trình Triệu phú với ý định tự sát bị gạt sang một bên. Trình Triệu phú mới đầu cũng ngây ra rồi nhanh chóng chạy về phía họ.
Mọi người nhìn thấy Trình Triệu phú xách dao chạy đến, ai nấy đều hoảng hốt né xa. Lương Tranh không tránh mà chỉ tay ra cửa, hét to: “Cảnh sát kìa!”, nhân lúc Trình Triệu phú ngoảnh đầu ra nhìn, Lương Tranh liền đá mạnh vào ống quyển của Trình Triệu phú. Trình Triệu phú đau quá ngồi phịch xuống, Lương Tranh nhanh tay cướp lấy con dao, sau đó tát mạnh cho anh ta một cái: “Cậu gây chuyện đủ chưa hả?”
Mấy hành động này xảy ra quá nhanh, hơn nữa lại quá đột ngột. Ba người kia chỉ biết đứng ngây ra ở bên cạnh, chẳng ai ngờ được Lương Tranh lại tài giỏi như vậy. Lương Tranh cất con dao vào trong phòng bếp rồi đi ra, chỉ tay vào Trình Triệu phú mà mắng: “Thật vô dụng, chẳng phải chỉ là một người đàn bà thôi sao? Cút đi! Cút ngay ra khỏi đây, nơi này không hoan nghênh cậu! Cậu làm cho cuộc sống của bọn tôi rối tung lên, tự nhiên bọn tôi lại trở thành cô nuôi dạy trẻ, lúc nào cũng phải xoay quanh cậu, hầu hạ cậu như hầu hạ con cháu mình... Cậu không thấy xấu hổ à?”
Trình Triệu phú thất thểu đứng dậy, lê lết dựa vào ghế sôpha.
Lương Tranh tiến lại gần, vỗ vai Trình Triệu phú, coi như là an ủi, sau đó hỏi mượn điện thoại của anh ta. Trình Triệu phú lấy điện thoại ra đưa cho Lương Tranh, anh mang điện thoại về phòng mình rồi đóng cửa lại.
Lương Tranh mở máy lên, tìm số của Lưu Du Hà rồi ấn phím gọi. Phải gọi mấy lần mới thấy Lưu Du Hà nghe máy. Lương Tranh nói bằng giọng rất bình thản: “Anh là Lương Tranh, Trình Triệu phú hiện giờ đang đứng khóc lóc, làm loạn ở ngoài ban công, em qua đây