pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1001 lượt.

mà gặp mặt cậu ta lần cuối nhé!”, nói rồi Lương Tranh tắt máy luôn.
Điều duy nhất khiến Ngô Hiểu Quân cảm thấy được an ủi là hình như Đàm Hiểu Na có ý với mình, anh phải tìm Trình Triệu phú nói chuyện, nhờ anh ta làm Nguyệt lão cho mình vậy. Nghĩ đến đây, Ngô Hiểu Quân mỉm cười hạnh phúc, lòng thầm nghĩ, đêm nay có mất ngủ cũng xứng đáng.
***
Ngày hôm sau, Trình Triệu phú với Lưu Du Hà lập tức đi đăng kí kết hôn. Hóa ra Lưu Du Hà nói rằng đã kết hôn với người khác chỉ là nói dối để hù dọa Trình Triệu phú, đây cũng là phương pháp khá thịnh hành khi người phụ nữ ép người đàn ông phải cưới. Thế là Trình Triệu phú sau gần một tuần quấy nhiễu ở nhà Lương Tranh đã chuyển khỏi khu đô thị Quốc Mỹ, về lại nhà của mình.
Ngô Hiểu Quân cuối cùng cũng lấy được hết dũng khí nói chuyện của mình với Trình Triệu phú. Trình Triệu phú nhiệt tình chuyển lời đến Đàm Hiểu Na. Hai kẻ “âm thầm” này cuối cùng cũng thành một cặp, mặc dù chỉ là đi dạo, cùng nhau lên mạng chat nhưng có vẻ tình cảm tiến triển khá nhanh.
Ngải Lựu Lựu dạo này bận rộn hơn nhiều, bởi vì sức khỏe Chu Tường Linh có vấn đề nên đã xin nghỉ một tuần, bao nhiêu việc trong phòng tài vụ đều đổ lên đầu Ngải Lựu Lựu. Cô gái mới đến thay thế vị trí của Ngũ Sảnh Sảnh chẳng biết làm gì, còn Đàm Hiểu Na đang đắm chìm trong tình yêu, lúc nào cũng ngẩn ngơ như người mộng du nên Ngải Lựu Lựu chẳng trông mong gì vào cô ta được. Mối quan hệ giữa cô và Lâm Cường cũng từ từ “tăng nhiệt”, nhưng hai người tiếp xúc càng nhiều thì Ngải Lựu Lựu càng cảm thấy tình cảm vơi bớt, cô cũng chẳng hiểu tại sao lại như vậy nữa.

Thứ hai, cuối cùng thì Chu Tường Linh cũng đi làm lại. Chu Tường Linh hốc hác đi nhiều, mặt mày xanh xao. Cô gái mới đến tên là Trâu Huệ, là một cô gái rất xinh đẹp với đôi mắt to tròn, hàng mi cong dài, đeo cặp kính gọng đen. Nhìn cách ăn mặc có thể thấy cô là một người ăn mặc khá thời trang. Trâu Huệ mới tốt nghiệp đại học, vẫn còn mang phong cách của sinh viên. Nghe nói trưởng phòng đến, cô lập tức ra chào hỏi và tự giới thiệu về bản thân, xem ra có vẻ rất lanh lợi. Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na chợt nhớ đến hình ảnh của mình lúc mới đến công ty, nhìn nhau khẽ cười.
Trâu Huệ mua cho Chu Tường Linh mấy túi đồ ăn vặt, Chu Tường Linh tỏ vẻ khách sáo từ chối nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy. Đây là chủ ý của Đàm Hiểu Na đưa ra cho Trâu Huệ, nói muốn lấy lòng trưởng phòng phải hối lộ cái dạ dày của chị ấy. Chu Tường Linh làm gì có thời gian rảnh rỗi mà ăn, cô phải bỏ ra gần một tiếng đồng hồ để chỉnh sửa tài liệu, bảng biểu. Trâu Huệ cũng giống như tất cả những người mới đến, ngồi im trong góc giả bộ ngoan ngoãn, ngay cả hít thở cũng phải từ tốn, nhẹ nhàng; cô cảm thấy không khí lúc này đã khác hẳn so với không khí một tuần thoải mái trước.
Chu Tường Linh chỉnh sửa xong tài liệu liền giao cho Trâu Huệ, bảo cô mang đến văn phòng của phó tổng Lâm, còn nói cho cô biết là phòng số mấy. Sau khi Trâu Huệ đi ra, Chu Tường Linh liền thở dài. Đàm Hiểu Na phản ứng rất nhanh, chẳng khác gì cái máy đo tâm trạng của sếp, lập tức hỏi: “Sếp à, đã đỡ hơn chưa? Bọn em lo cho chị lắm đấy!”
Ngải Lựu Lựu: “Chị Linh, em thấy sắc mặt của chị hình như không tốt lắm!”
Đàm Hiểu Na: “Sếp à, có chuyện gì cứ giao cho bọn em làm, chị chịu khó nghỉ ngơi đi!”
Chu Tường Linh nhận được sự cảm thông của mọi người, sống mũi thấy cay cay, lại bật khóc. Đàm Hiểu Na chìa giấy ăn cho Chu Tường Linh, vuốt lưng cho cô tỏ ý an ủi. Ngải Lựu Lựu vội vàng đi lấy cho Chu Tường Linh cốc nước. Ai ngờ Chu Tường Linh càng khóc càng to, nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng khác gì trẻ con. Hai người đều kinh ngạc đến mức không nói được lời nào, một người đứng vuốt lưng cho Chu Tường Linh, một người lúng túng chẳng biết nói gì.
Chu Tường Linh lau nước mắt, cố bình tĩnh nói: “Chị nhất thời hồ đồ, nghe lời Lương Tuấn Huy đến bệnh viện phá thai rồi...”
Ngải Lựu Lựu kinh ngạc đến mức không khép được miệng vào: “Hả...”
Đàm Hiểu Na: “Đã mấy tháng rồi, sao nhẫn tâm...”
Ngải Lựu Lựu vội lườm Đàm Hiểu Na rồi an ủi Chu Tường Linh: “Thôi chị chịu khó tẩm bổ... cái lũ đàn ông khốn kiếp, thật chỉ muốn cầm kéo...”
Ngải Lựu Lựu bỏ lửng giữa chừng, cô buộc phải giữ gìn hình tượng gái ngoan của mình. Dù gì hiện giờ đang ở trước mặt đồng nghiệp trong công ty, không thể tùy tiện, bừa bãi như với Lương Tranh được. Sự tùy tiện, lỗ mãng trong cách nói chuyện với LươngTranh đã bị cô đem vào cuộc sống, trở thành một thói quen. Điều đó có thể thấy Lương Tranh đã gây ảnh hưởng khá lớn đối với cuộc sống của cô.
“Hử, đúng là nên dùng kéo cắt đi!”, Đàm Hiểu Na giận dữ nói, nói xong liền nhìn sang phía Ngải Lựu Lựu, cả hai cùng thở dài.
Chu Tường Linh đang chuẩn bị khóc lóc tiếp thì đột nhiên Trâu Huệ vui vẻ bước vào, ai nấy lại quay trở lại vị trí cũ. Trâu Huệ ngây ra không hiểu có chuyện gì, băn khoăn nhưng lại không dám hỏi, đành phải nhắn cho Ngải Lựu Lựu một cái tin: chị Ngải à, có chuyện gì thế?
Trong phòng tài vụ im phăng phắc, tiếng điện thoại đổ chuông cực kì chói tai, Ngải Lựu Lựu vội và