Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1017 lượt.
người cũng cần có không khí.
Đột nhiên điện thoại của Ngải Lựu Lựu đổ chuông, là điện thoại của Lâm Cường gọi đến, cô liền đứng đậy đi ra ngoài ban công. Lâm Cường hẹn cô cùng đi ăn cơm, Ngải Lựu Lựu nói cô đang ăn ở nhà, Làm Cường liền hỏi cô có ngại nếu anh qua đó ngồi không. Ngải Lựu Lựu nhìn hai đôi thân mật trong phòng khách, nhất là bộ mặt vênh váo của Lương Tranh thấy ghét quá liền vui vẻ nhận lời.
***
Mười mấy phút sau, Lâm Cường và Ngải Lựu Lựu vào phòng khách. Mọi người đã ăn xong, đang ngồi trên ghế xem tivi. Ngô Hiểu Quân thấy Ngải Lựu Lựu kiêu hãnh dẫn một “trai đẹp” vào liền đoán ra tám chín phần, mỉm cười bảo: “Thế này là đỡ mất cân bằng âm dương rồi!”
“Phó tổng Lâm, là anh à? Mau ngồi đi, ngồi đi!”, Đàm Hiểu Na lập tức đứng dậy, sau đó đi pha trà, dường như cô đã trở thành chủ nhân của căn nhà này vậy.
“Chào mọi người!“, Lâm Cường mỉm cười chào mọi người, đặt chùm chìa khóa chiếc 07 lên bàn, sau đó ngồi xuống sôpha như lãnh đạo. Lúc nhìn thấy Chung Hiểu Huệ, anh chỉ khẽ cười. Chung Hiểu Huệ cũng lịch sự mỉm cười đáp lại, cố ý xích về phía bên cạnh Lương Tranh. Lương Tranh liếc nhìn chùm chìa khóa rồi tíếp tục xem ti vi, chẳng thèm nhìn vị khách không mời mà đến này lấy nửa cái.
Ngô Hiểu Quân tươi cười niềm nở: “Phó tổng Lâm, anh ăn cơm chưa?”
“Tôi vừa mới ăn lúc đưa bạn ra sân bay rôi..."
"Nếu anh chưa ăn, để tôi bảo Na Na đi làm chút gì cho anh!”
“Cảm ơn, tôi ăn rồi mà!\', Lâm Cường đan hai bàn tay lại, lịch sự nói.
Ngô Hiểu Quân thấy Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu cùng lúc nhìn mình còn Đàm Hiểu Na thì mặt đỏ tưng bừng. Anh biết mình nhỡ mồm gọi Đàm Hiểu Na thành “Na Na” nên cũng thấy hơi ngượng, đành phải ngoảnh sang tiếp tục xem ti vi, giả bộ như chưa có gì xảy ra. Đàm Hiểu Na đặt cốc trà đã pha xong lên bàn trước mặt Lâm Cường: “Phó tổng Lâm, anh uống trà đi!”
Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân nhìn nhau kinh ngạc, ngay cả hai người này còn chẳng biết trà để ở đâu, thế mà Đàm Hiểu Na lại tìm thấy được. Phụ nữ mà, đúng là chu đáo !
Lâm Cường khom người nói mấy tiếng cảm ơn rồi nhấp một ngụm trà, tấm tắc: "Ừm.....cứ ở chỗ này như mọi người lại hay, tất cả đều ở chung một khu, có thể tụ tập bất cứ lúc nào, vui quá nhi ! Tôi ngưỡng mộ mọi người quá.”
“Phó tổng Lâm, hay là anh cũng chuyển sang bên này ở đi ! Đúng không Lựu Lựu?”, Đàm Hiểu Na quay sang cười ngọt ngào với Ngải Lựu Lựu.
Thấy Ngải Lựu Lựu mặt đỏ bừng, ngại ngùng không biết nói gì, Lương Tranh liền ngơ ngẩn quay sang xem ti vi, trong lòng cảm thấy cực kì khó chịu. Thật là kì quặc, lớn thế rồi còn giả bộ ngượng. Thích người ta thì cứ nói là thích, đâu có gì xấu mà phải che đậy, còn giả bộ ngây thơ lắm! Lương Tranh nhủ thầm.
Lâm Cường gật đầu: “Ừ, đúng là tôi có ý định này thật.. Ở đây gần với sân bay, rất tiện cho việc đi công tác!”
“Vậy thì tốt nhất là ở sân bay luôn cho tiện!*, Lương Tranh mặt mày vô cảm nói.
Câu nói này vừa là một câu nói đùa, vừa có thể coi là một lời mỉa mai, khiến cho Lâm Cường cảm thấy hơi bối rối , đành phải nói: “Ha ha, ý tưởng không tồi!"
“Hay là chúng ta lại chơi bài tiếp đi!” để xoa dịu không khí ngột ngạt, Ngô Hiểu Quân liền đề xuất.
Lương Tranh hỏi vặn: “Cậu chơi một mình à?"
Ngô Hiểu Quân nhìn mọi người: “Chắc chắn là ba dũng sĩ chúng ta chứ còn gì?”
Lâm Cường lập tức bày tỏ thái độ: “Cũng được, lâu lắm rồi tôi không chơi bài, tranh thủ cơ hội này học hỏi các anh luôn!”
“Được thôi, anh tìm người khác mà học hỏi, tôi không chơi đâu! Bộ phim đang đến hồi gay cấn...”, Lương Tranh chẳng thèm nể mặt Lâm Cường.
Lâm Cường lần này không nói được gì nữa, chỉ biết cười trừ để che đi sự bối rối trong lòng. Ngải Lựu Lựu nóng mặt, quay sang Lương Tranh với ánh mát hình viên đạn; như muốn nói: Tên khốn Lương Tranh kia, có giỏi thì nhắm vào Ngải Lựu Lựu này, đừng có “khai đao” với người vô tội!
Đàm Hiểu Na định nói nhưng nhất thời chẳng biết nói sao, nhẫn nhịn trong lòng cũng khó chịu lắm. Ngô Hiểu Quân biết tính cách của Lương Tranh, anh cũng không thích bộ dạng kiêu ngạo, tự cao tự đại của Lâm Cường, vì vậy cũng giả bộ như không có chuyện gì, hướng mắt lên màn hình, mừng thầm: Không phải vì nể mặt Na Na thì còn lâu tôi mới đếm xỉa đến anh.
“Chơi đi, dù sao ngồi không cũng chẳng có việc gì làm!” Chung Hiểu Huệ gần như là đang làm nũng Lương Tranh. Lương Tranh có thể không nể mặt ai nhưng không thể tự lấy đá đập vào chân mình được, dù gì thì Chung Hiểu Huệ cũng là bạn gái của mình. Lại cộng thêm với ánh mắt khinh bạc xen lẫn sự đố kị của Ngải Lựu Lựu dành cho mình càng khiến cho Lương Tranh cảm thấy đắc chí: "Thôi được rồi , nếu phó tổng Lâm đã thích chơi thì chúng tôi xin hầu anh vài ván, tranh thủ học hỏi thêm kinh nghiệm...”
Thế là mấy người bắt đầu túm tụm chơi bài. Ba người đàn ông chơi bài, ba cô gái xinh đẹp ngồi cùng, rất hài hòa. Không khí trong phòng náo nhiệt hơn nhiều, mọi người bắt đầu cười nói. Trong lúc chơi bài, mọi người ai cũng tháo cái “mặt nạ” của mình ra. Chẳn