Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1021 lượt.

g trách người ta nói, muốn biết bộ mặt thật của một người phải vào sòng bạc, sòng bạc như một tấm gương lớn phản chiếu tâm hồn của mỗi người.
Lâm Cường không còn nghiêm nghị, Lương Tranh chẳng còn bỡn cợt, Ngô Hiểu Quân cũng chẳng còn nho nhã như mọi bữa. Đàm Hiểu Na là người say sưa nhất, thỉnh thoảng cô còn chỉ chỏ này nọ cho Ngô Hiểu Quân, trông rất giống một người vợ hiền. Ngải Lựu Lựu và Lâm Cường vẫn duy trì khoảng cách nhất định tạm thời không có vẻ gì bất thường. Chung Hiểu Huệ ngồi dựa vào Lương Tranh, vẻ mặt dịu dàng và ngọt ngào. Nhưng ánh mắt cô lại nhìn về phía khác, nó phảng phất chút ai oán, nặng nề, dường như giữa cô và Lương Tranh ngoài mặt thì thân mật nhưng trong lòng lại xa cách.
Chín giờ tối, họ ngừng chơi bài. Một mình Ngô Hiểu Quân bị thua tiền, Lâm Cường thắng, Lương Tranh hòa vốn, coi như ngồi chơi cho vui. Đàm Hiểu Na luôn miệng khen Lâm Cường chơi giỏi, đúng là nịnh hót thái quá. Lương Tranh không phục nhưng cũng đành bất lực, hơn nữa cũng không thể để lộ ra ngoài. Ngô Hiểu Quân tỏ vẻ bất cần, dù gì bạn gái mình cũng làm việc dưới trướng người ta, có thua ít tiền cũng là đúng thôi, cứ coi như đầu tư cho tình yêu.
Ngô Hiểu Quân tiễn Lâm Cường xuống cổng khu đô thị, trên đường đi còn xưng hô anh em thân mật với Lâm Cường, thậm chí còn bắt tay bảo Lâm Cường sau này thường xuyên đến chơi. Rõ ràng là tình yêu khiến cho gã trai ế Ngô Hiểu Quân trở nên chín chắn hơn, đây chính là ma lực của tình yêu, nó đã âm thầm thay đổi thói quen của con người. Lương Tranh đứng phía sau, nhìn bộ dạng quỵ lụy của Ngô Hiểu Quân mà thấy thật xấu mặt, rất muốn đá cho Ngô Hiểu Quân một phát, sau đó lớn tiếng chửi: Đồ chó nô tải, cút sang một bên!
“Ha ha, anh thì không chắc?"
“Tôi thì vô tư, vì tôi đâu có yêu cô ấy! Nhưng còn cô thì khác, cô yêu cái gã họ Lâm kia!"
“Anh làm sao biết được tôi yêu anh ấy? Nói gì thì nói núi băng vẫn là bạn gái của anh, sau này còn có thể trở thành vợ của anh, tôi thấy tiếc thay cho cô ta! Nói cho anh biết, cho dù tối nay họ có thuê phòng đi chăng nữa, tôi cũng chẳng lấy đó làm phiền lòng!”
Ngải Lựu Lựu nói xong liền bước nhanh hơn, thản nhiên đi thẳng lên tầng. Lương Tranh đứng ngẩn ra như vừa bị ai đó đập một gậy vào đầu. Anh vốn định trút nỗi buồn với người ta, nào ngờ lại bị người ta chọc thẳng vào vết thương. Anh cảm thấy toàn thân mềm nhũn, thất thểu đi về phòng. Anh nghĩ đi nghĩ lại nếu Chung Hiểu Huệ trở thành vợ của mình, sau này cuộc sống của mình sẽ ra sao, thật khó mà tưởng tượng... Về đến phòng, Lương Tranh hút liền hai điếu thuốc, đầu óc rối bời, mệt mỏi vô cùng.
Ngô Hiểu Quân vẫn đi dạo với Đàm Hiểu Na ở trong khu đô thị. Anh cứ cố tình chọn những nơi tối tăm để đi vào, nhưng ở trong khu đô thị này, gần như chỗ nào cũng sáng đèn, mấy cái cây nhỏ cũng chẳng thể tạo ra được bóng lớn. Càng muốn nắm tay Đàm Hiểu Na thì Ngô Hiểu Quân càng cảm thấy căng thẳng, bàn tay càng chẳng chịu nghe lời anh. Ngô Hiểu Quân thầm chửi rủa mình, chẳng qua chỉ là nắm tay thôi mà? Có gì to tát đâu, cứ nắm tay đi việc gì phải sợ? Nhưng anh cố mãi mà không làm nổi.
Đàm Hiểu Na hình như cũng phát hiện ra điều này, cô thấy rất buồn cười, đúng là một con mọt sách. Nhưng cô buộc phải kiềm chế, không được quá chủ động. Thế nên cô chỉ im lặng đi phía sau Ngô Hiểu Quân, tim đập thình thịch vì hồi hộp, chờ đợi hành động tiếp theo của anh. Bóng đêm bao trùm, cơn gió nhè nhẹ thổi qua.
Lúc Ngô Hiểu Quân nhìn thấy một cái gò được xếp từ nhiều tảng đá nhỏ, trong lòng anh mừng như bắt được vảng. Anh bảo Đàm Hiểu Na cùng lên đó xem sao. Ngô Hiểu Quân leo được mấy bậc bèn chìa bàn tay "giúp đỡ” ra với Đàm Hiểu Na. Đàm Hiểu Na chẳng chút đề phòng, cho đến tận khi Ngô Hiểu Quân nắm chặt bàn tay cô, cô mới biết mình đã nắm tay anh rồi . Lòng bàn tay Ngô Hiểu Quân đang toát mồ hôi, hai chân run rẩy, nói năng cũng ấp úng, nhưng anh quyết không buông tay. Thêm nữa đầu óc anh đang quay cuồng, anh đang cố gắng nghĩ ra hành động thân mật tiếp theo.
Hai người ngồi xuống sát bên nhau. Hai cái bóng đổ xuống mặt đất. Đôi mắt long lanh của Đàm Hiểu Na chớp chớp, đôi hàng mi dài khẽ rung rinh trong gió, Ngô Hiểu Quân lấy hết dũng khí chu môi ra định hôn trộm một cái, vừa hay đúng lúc ấy Đàm Hiểu Na ngoảnh mặt sang, làm cho Ngô Hiểu Quân sợ quá giật mình lùi lại, suýt nữa thì ngã xuống đất. Hai người ai nấy đều cười bẽn lẽn, đúng là “tình trong như đã mặt ngoài còn e..."
Những lo lắng của Lương Tranh không phải là không có lí, nhưng không đến mức khoa trương như Ngải Lựu Lựu nói. Không gian hai chiều giữa đàn ông và đàn bà rất mong manh. Chiếc Q7 dừng lại ở bên ngoài khu Soho, trên đường đi họ nói chuyện rất vui vẻ, cứ như đôi tình nhân cũ lâu ngày gặp lại, cùng đề phòng nhau nhưng cũng chờ đợi một điều gì đó; đề phòng sự bộc lộ của cảm xúc ra ngoài, chờ đợi một điều gì đó phát sinh trong lần gặp tiếp theo.
Lương Tranh tắm xong đi ra, vừa hay đụng Ngô Hiểu Quân đang lấm la lấm lét đi vào. Ngô Hiểu Quân nhìn Lương Tranh trong chiếc quần đùi rồi đi thẳng ra sôpha trong phỏng khách