Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1025 lượt.
.
“Hôm nay cậu chơi trội quá nhỉ!”, Lương Tranh nói.
Ngô Hiểu Quân cười khẩy: “Thế sao? Ai bào cậu hôm nay không thể hiện? Tôi vốn định xem các người diễn hài kịch, nào ngờ các người ai nấy đều như chuột thấy mèo vậy..."
“Xem hài kịch gì?”
“Cả hai đối tượng xem mặt của cậu cùng xuất hiện, hai cô gái đấu đá nhau ắt sẽ có trò hay!”
Lương Tranh ngồi xuống trước mặt Ngô Hiểu Quân: “Tôi phát hiện cậu rất giỏi nịnh nọt, chỉ thiếu điều gọi cái tên họ Lâm kia là ông lớn nữa thôi!”
“Ai bảo người ta là lãnh đạo chứ, tôi nể mặt Đàm Hiểu Na chứ không phải anh ta!”
“Hài, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ rồi . Cái cô Đàm Hiểu Na này rất thực dụng, cậu phải cẩn thận một chút, nếu không sau này cậu chỉ có nước khóc ròng!"
Ngô Hiểu Quân dập thuốc: “Tôi cũng nhìn rõ rồi ! Cái cô Chung Hiểu Huệ nhà cậu rất là lẳng lơ, tùy tiện lên xe của đàn ông, lại còn liếc mắt đưa tình nữa chứ. Cậu cứ an tâm chờ ngày bị cắm sừng đi!”
Lương Tranh bị Ngô Hiểu Quân nói trúng tâm sự, nhưng anh không thể thể hiện ra mặt, cá gắng phản bác: “Nói bậy bạ, có xe mà không đi thì có mà dở hơi à ? Con người cậu sao mà hẹp hòi thế?”
"Nói chung tôi cảm thấy cậu với cô ta không hợp, một cái áo của cô ta cũng bằng cả tháng lương của cậu, sau này cậu nuôi cô ta hay cô ta nuôi cậu? Ha ha, trông cậu không giống một tên bám váy vợ…”
"Thôi đừng có mà chọc ngoáy vào chuyện của tôi nữa!”
“Thì ai bảo cậu chọc ngoáy tôi trước. Tôi đi tắm đây, cậu tự kiểm điềm lại mình đi..."
***
Lương Tranh nằm thừ trên giường, càng ngày anh càng không thể nắm bắt được Chung Hiểu Huệ. Nghĩ đi nghĩ lại, anh quyết định nhắn cho Chung Hiểu Huệ một cái tin, hỏi cô đã về đến nhà chưa. Vài phút sau, Chung Hiểu Huệ nhắn lại, cô vừa tắm xong. Lương Tranh nói muốn qua đó gặp cô, chỉ cần gặp được là đi ngay. Chung Hiểu Huệ liền nhắn lại Đồ ngốc!. Lương Tranh ngồi bật dậy, lại gửi tin nhắn đi: Anh nói đến là đến!. Chung Hiểu Huệ lập tức nhắn tin lại: Thôi không cần đâu, muộn lắm rồi... anh nghỉ sớm đi, ngoan!
Thứ hai, công ty mở cuộc họp động viên, Hướng Lệ huých mấy lần mà Lương Tranh vẫn cứ mơ mơ màng màng. Giám đốc Lưu Đức Tài đang phát biểu ở trên cuối cùng đã phát hiện ra Lương Tranh đang gật gà gật gù như gà mổ thóc liền dừng phát biểu, đi về phía Lương Tranh đang ngồi ở góc. Hướng Lệ bẹo mạnh vào đùi Lương Tranh một cái, anh đau đén mức kêu thành tiếng, các nhân viên ở đó đều cười ầm ĩ, Lưu Đức Tài cũng cười, nói: “Cậu Lương, nằm mơ ác mộng à? Có cần chuyển sang chỗ khác nằm nghỉ không?”
Lương Tranh dụi dụi mắt, nhăn nhở cười: “Báo cáo giám đốc Lưu, tôi nằm mơ thấy mình kí được liên tiếp ba cái đơn hàng, rất chi là phấn khích, e là không ngủ được nữa đâu ạ !”
Lưu Đức Tài chắp tay sau lung, định quay lại vị trí nhưng bất chợt quay lại, lấy tay viết lên bàn một con số ba: “Phạt cậu ba trăm tệ đãi mọi người cơm trưa. Nếu cậu kí được ba hợp đồng liên tiếp, thưởng cậu ba nghìn!”
Lương Tranh lập tức móc ba trăm tệ trong ví ra, đặt lên bàn: “Quân tử nhất ngôn!”
Lưu Đức Tài: “Cố gắng nhé!”
“Nhất trí ạ!”
Mọi người cười ầm ĩ, có người còn huýt sáo phụ họa. Lương Tranh phát hiện điện thoại rung, mở ra xem hóa ra là Hướng Lệ nhắn: Tối qua làm việc xấu phải không?.Lương Tranh bật cười, nhắn lại: Em đâu có ở hiện trường vụ án, làm sao mà biết được?, Hướng Lệ nhanh chóng nhắn lại:Em tặng anh một khách hàng tiềm năng, giúp anh một tay. Lương Tranh nhắn lại ngắn gọn: Xin nhận!
Phòng tài vụ của Ngải Lựu Lựu cũng chẳng được ngồi không, chẳng mấy chốc Trâu Huệ đã chính thức gia nhập vào cái tập thể nhỏ, cô cũng nhanh chóng nắm được tính tình của Chu Tường Linh. Trâu Huệ bắt đầu tự do ăn đồ ăn vặt, kể chuyện cười, thỉnh thoảng còn ngáp dài ở trong phòng. chẳng ai nói gì cô cả, bởi vì môi hở răng lạnh, mọi người ai cũng vậy cả. Nếu mình không như vậy lại thành ra không hòa đồng.
Trải qua quá trình làm thay trưởng phòng, Ngải Lựu Lựu phát hiện ra rằng cái chức trưởng phòng kia cũng chẳng đến nỗi khó làm, đồng thời cô bắt đầu có ý thức rèn luyện bản thân. Trong lòng cô thầm nhủ, lần sau Chu Tường Linh có bầu, mình sẽ đứng ra, nắm giữ chức vụ trưởng phòng này. “Niềm tin còn quan trọng hơn tiền bạc”, đây đúng là chân lí.
Hết giờ làm, Ngải Lựu Lựu không về cùng Đàm Hiểu Na mà đến khu mua sắm cùng với Lâm Cường. Lâm Cường nói anh phải mua mấy bộ quần áo, bảo Ngải Lựu Lựu đi tư vấn. Kiểu dáng quần áo nam không hề phức tạp, thậm chí có thể nói là đơn giản, nhưng giá trị ở chỗ chúng được thiết kế tỉ mỉ, chất liệu tốt...
Lâm Cường vào rất nhiều cửa hàng thời trang nổi tiếng như Zegna, Armani, Testoni... Ngải Lựu Lựu đi theo mà thấy lòng bất an, chỉ một chiếc áo bình thường trong các cửa hàng này cùng bằng mấy tháng lương của cô rồi . Lâm Cường thoải mái lựa chọn, đi hét một vòng cửa hàng cũng chọn được đến mấy cái. Quần áo ở đây rất đẹp và tốt, Ngải Lựu Lựu cũng chẳng phải chưa mặc hàng hiệu bao giờ, chỉ có điều đi vào những cửa hàng đắt tiền như thế này, cô lại thấy ngưỡng mộ. Chẳng có người phụ nữ nào không ham hư vinh hết, chỉ có điều phải xem mứ