Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1014 lượt.
c độ và biểu hiện ra sao mà thôi. Ngải Lựu Lựu lại lần nữa tiện đường đi qua cửa hàng Buberry, những cái túi ở đó vẫn đẹp tuyệt vời như vậy!
Ngải Lựu Lựu không dám nhìn nhiều, chỉ sợ bị Lâm Cường phát hiện nên vội vàng bỏ đi. Lâm Cường dẫn cô đến một cửa hàng Starbucks, sau đó xách đồ đi ra, anh nói anh phải ra xe lấy chút đồ. Lúc Lâm Cường xuất hiện, anh nhìn Ngải Lựu Lựu cười bí hiểm, khiến cho Ngải Lựu Lựu ngơ ngơ ngác ngác chẳng hiểu chuyện gì. Giờ cô mới biết đi dạo phố mệt đến thế nào, chỉ khi đi dạo phố mà mua đồ mới không thấy mệt, đây là lí do vì sao đàn ông không thích đi mua sắm với phụ nữ. Một người là chủ dộng, một người là bị động, phản ứng của cơ thể cũng hoàn toàn khác biệt. Đây chính là ý thức quyết định vật chất theo như triết học.
Xe lái vào khu Hoa kiều Triều Dương, Lâm Cường một mực mời Ngải Lựu Lựu vào nhà anh ngồi một lát. Ngải Lựu Lựu do dự một lát rồi đi theo anh. Cô vừa ngồi xuống, Lâm Cường đã làm ảo thuật biến ra một cái túi, đây chính là cái túi Buberry mà cô thích, surprise!
“Tặng cho cô đấy!” Lâm Cường cười dịu dàng.
Ngải Lựu Lựu cảm thấy rất bối rối , cô vội vàng xua tay: “Tôi không thể nhận được, nó quá đắt giá..."
Lâm Cường kiên quyết nói: “Đây là thành ý của tôi dành cho cô, cô hãy nhận đi!”
“Cái này... sau này khi nào thích hợp có lẽ tôi sẽ nhận!", Ngải Lựu Lựu bối rối đáp.
Mối quan hệ của Ngô Hiểu Quân và Đàm Hiểu Na có thể nói là có bước đột phá mới, cái cần xảy ra cũng đã xảy ra, cái không cần xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Lương Tranh đang đi công tác thì nhận được tin nhắn của Ngô Hiểu Quân, Ngô Hiểu Quân hỏi anh cái khách sạn bốn sao giá tiền ba sao lần trước anh nói cho Lưu Du Hà rót cuộc ở chỗ nào. Lương Tranh lúc ấy nghĩ, cái tên Ngô Hiểu Quân này đúng là đồ ngốc, trong nhà có mỗi một mình, cần gì phải ra khách sạn thuê phòng. Chẳng nhẽ định tạo không khí lãng mạn ư?
Dần dà, các trai thừa gái ế đều đã tìm được chốn dung thân cho mình, hơn nữa mọi chuyện đều được định đoạt cả. Nhưng cuộc sống không bao giờ chỉ có thuận lợi, nhìn bề ngoài có vẻ sóng yên biển lặng nhưng thực ra luôn tồn tại những cơn sóng ngầm, chỉ cần một chút bất cẩn là thuyền sẽ lật nhào.
Ngô Hiểu Quân tẩm ngẩm tầm ngầmmà đánh chết voi, anh ta với Đàm Hiểu Na đã tiến triển đến mức bàn chuyện cưới xin. Đàm Hiểu Na chẳng biết bị Ngô Hiểu Quân cho ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà cũng nóng lòng lấy chồng. Một ngày thứ Sáu, hai người hân hoan đi ra ga Bắc Kinh, chuẩn bị về Hà Nam gặp mẹ Đàm Hiểu Na. Hành trình về Hà Nam của Ngô Hiểu Quân càng khiến cho Lương Tranh quyết tâm thực hiện ý định của mình, anh cũng phải dẫn Chung Hiểu Huệ về gặp bố mẹ mình, hơn nữa việc này cần làm ngay, không thể chậm trễ được nữa. Không phải là để ganh đua với Ngô Hiểu Quân, nhưng nam nữ hiện giờ chưa đến lúc cưới xin thì chẳng ai biết được liệu có ở bên nhau được không. Còn hiện tượng li hôn nhiều hơn cả kết hôn thì lại là chuyện khác.
Một hôm, trong lúc đang ăn cơm, Lương Tranh kể cho Chung Hiểu Huệ nghe về ý định của mình, Chung Hiểu Huệ không từ chối, cô nói chỉ cần có thời gian nhất định sẽ cùng anh về gặp bố mẹ. Lại là một kế hoãn binh nữa, có thời gian thì đi, không có thời gian thì thôi. Về đến nhà, Lương Tranh vẫn gọi điện báo cho bố mẹ tin này. Bố mẹ anh vui lắm, bố anh còn hào phóng đến mức bảo tiền vé máy bay khứ hồi cứ để ông lo. Lương Tranh đặt điện thoại xuống, bật máy lên, xem những tấm ảnh của bố mẹ mình mà trong lòng rối bời, hóa ra bố mẹ đã già thật rồi . Nghĩ vậy anh lại không cầm được nước mắt.
Chung Hiểu Huệ vừa tiễn Lương Tranh về thì nhận được điện thoại, biểu cảm trên mặt cô như đông cứng lại. Ở dưới hầm để xe một người đàn ông chừng ngoài bốn mươi bước ra từ trong chiếc xe Mercedes màu đen bóng lộn, chính là chiếc xe mà Lương Tranh nhìn thấy ở cổng công viên Triều Dương hôm trước. Hắn ta tên là Trần Tường Đông, là ông chủ của một thư viện tư nhân trước năm 2005; về sau chuyển sang làm về bất động sản. Bởi vì làm đúng vào thời gian bất động sản bão giá nên chỉ trong mấy năm, tài sản của hắn ta đã tăng lên gấp bội.
Trần Tường Đông lấy chìa khóa mở cửa, phát hiện Chung Hiểu Huệ đang nằm trên ghế đắp mặt nạ. Hắn ta đặt cái túi da lên bàn, nằm xuống bên cạnh Chung Hiểu Huệ, bàn tay hắn ta lướt đi trên tay Chung Hiểu Huệ, rồi trượt xuống đùi. Chung Hiểu Huệ kéo váy che phần đùi của mình đi, chẳng ngờ hành động này của cô càng khiến cho Trần Tường Đông thêm hưng phấn, hắn thẳng thừng thò cả bàn tay múp míp của mình vào trong váy cô.
Chung Hiểu Huệ ngồi bật dậy, đẩy tay hắn ta ra: “Không được, em đang bị!”
Trần Tường Đông chau mày: “Chẳng phải tháng nào cũng là vào mấy ngày đầu tháng ư?”
“Ai dà, nói chung là rất khó chịu!”
“Anh mặc kệ...”, Trần Tường Đông cười đê tiện.
Cơ mặt của Chung Hiểu Huệ nhíu chặt lại, giật giật mấy cái. Cô giật phắt cái mặt nạ xuống, điềm đạm nói: “Em có bạn trai rồi, anh ấy rất yêu em, hơn nữa Quốc khánh này anh ấy sẽ dẫn em về gặp bố mẹ anh ấy!”
“Ừm, sau đó thì sa