Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1006 lượt.

nữa củng cố tình hữu nghị. Lần đầu tiên ba người có cùng chung ý kiến. Đưa mắt nhìn thành phố sáng trưng ánh đèn, Ngô Hiểu Quân thấy mắt mình ươn ướt. Hóa ra tiền có lúc lại quan trọng với con người đến như vậy. Hóa ra tình cảm bạn bè lại nồng hậu như thế, tất cả những khúc mắc trước đây dường như đều bị bỏ qua.
Sau khi tiễn vợ chồng Trình Triệu phú về, Đàm Hiểu Na dẫn Ngải Lựu Lựu có vẻ hụt hẫng trông thấy về phòng, Ngô Hiểu Quân liền gọi điện cho bố mẹ. Bố anh ở đầu dây bên kia trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói cho dù có phải đi vay lãi suất cao cũng phải gom đủ số tiền mười vạn tệ. Ngô Hiểu Quân cúp điện thoại, lòng rạo rực, phấn khởi vô cùng, đi từ phòng khách vào phòng ngủ rồi lại từ phòng ngủ đi ra phòng khách, đi đi lại lại mấy vòng, khiến cho Lương Tranh chóng hết cả mặt. Trong đầu Ngô Hiểu Quân chỉ có chuyện nhà cửa, lòng thầm nhủ lần này sẽ có hơn 17 vạn trong tay, cộng thêm với mấy vạn tích lũy được là đủ trả tiền mua nhà lần đầu.
Anh sốt sắng thông báo tin này cho Đàm Hiểu Na. Đàm Hiểu Na cũng vô cùng phấn khởi, nhảy phắt từ sôpha xuống, chạy đến trước bàn máy tính. Cô tận dụng những kiến thức chuyên ngành của mình để tính toán tiền trả tiền nhà đợt đầu là bao nhiêu, khi nào phải trả hết. Khi con số cuối cùng hiện ra là 18, niềm vui của cô như nhân lên gấp bội, đây là con số của sự may mắn. 18 năm, 18 năm sau, hai người có thể trả sạch sổ tiền nhà và sở hữu một căn nhà của riêng mình.






Đương nhiên trong thời gian đó không thể tránh khỏi bệnh tật, càng không dám chắc không xảy ra sự cố, ví dụ như thất nghiệp này nọ, kế hoạch sinh đẻ cũng phải hạn chế, chỉ được sinh một đứa con, khi nào thì sinh con, đi nhà trẻ nào... tất cả những thứ này đều được đưa vào kế hoạch. Đi nghỉ mát là chuyện không thể, đi xem phim cũng không, ngay cả việc uống một ly cà phê mấy chục tệ ở Stanburg cũng không được, bắt buộc phải lí trí, phải chế ngự ham muốn, phải luôn luôn tỉnh táo. Nói tóm lại là phải tiết kiệm tối đa, phải giảm chi tiêu, phải tăng thu nhập, đây là phương hướng và lộ trình hành động cho hai người trong mười tám năm tiếp theo.
Đàm Hiểu Na lại lên mạng xem về mảng thiết kế, xem xong cô thừ người ra. Chỉ trang hoàng đơn giản cũng mất đến cả vạn tệ rồi, muốn đẹp thì phải mất mấy chục vạn cơ. Nhưng nếu không trang hoàng căn nhà thì ở thế nào được? Cô bắt đầu thấm thía nỗi khổ của Chu Tường Linh.
***
Sắp đến Quốc khánh, kỉ niệm 60 năm ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Được chờ đợi nhất chính là chương trình duyệt binh chào mừng Quốc khánh, rất nhiều người yêu thích quân sự bắt đầu lên mạng bàn luận xôn xao, nói phải phô diễn các loại vũ khí ra sao ra sao. Thậm chí có người còn nói sẽ có tàu hàng không hạm mẫu xuất hiện. Những người đến Bắc Kinh du lịch tăng lên thấy rõ, có thể thấy tình cảm của người dân trong nước dành cho thủ đô thật chẳng tầm thường.
Lương Tranh và Ngô Hiểu Quần chẳng mấy quan tâm đến chuyện này, thấy đồng nghiệp bàn bạc xôn xao, họ cũng chẳng có hứng thú tham gia, cứ như thể họ không phải là người Trung Quốc vậy. Lương Tranh chuẩn bị Quốc khánh về quê một chuyến nhưng kế hoạch này đã bị Chung Hiểu Huệ hủy bỏ vào phút chót. Chung Hiểu Huệ nói cô phải về thăm nhà, nhân tiện bàn bạc chuyện của hai người với bố mẹ cô. Lương Tranh nói muốn đi cùng cô về gặp bố mẹ cô nhưng Chung Hiểu Huệ nói chưa đến lúc thích hợp. Thế khi nào mới là thời điểm thích hợp đây? Lương Tranh thật sự rất muốn hỏi.
Hai vợ chồng Hướng Hải đến Bắc Kinh, Chung Hiểu Huệ đã về nhà, Lương Tranh cảm thấy ở một mình thật tẻ nhạt. Hơn nữa bản thân mình ngay cả một người bạn gái cũng không có thật quá mất mặt Lương Tranh chợt nhớ đến Ngải Lựu Lựu, giờ đã đến lúc cô ấy trả nợ cho Lương Tranh rồi.
Ngải Lựu Lựu lúc này đang ngồi nhà online, gái ế mà. Lương Tranh gọi điện, khéo léo nói cho cô hay tình cảnh của mình. Ngải Lựu Lựu vốn không định đi nhưng nghĩ Lương Tranh cũng từng giúp mình nên đành phải nhận lời. Cùng là người lưu lạc nơi đất khách quê người, giúp đỡ lẫn nhau cũng là điều nên làm. Hơn nữa được ăn uống vui chơi miễn phí, mà mình thì đang rảnh, tội gì không đi?
Tại một khách sạn năm sao ở gần thôn Á Vận, một chiếc xe đang từ từ đỗ lại. Lương Tranh bước xuống xe, giúp Ngải Lựu Lựu mở cửa xe rồi dặn dò cô thêm lần nữa, nhất định phải diễn kịch cho thật, tuyệt đối đừng làm hỏng việc. Ngải Lựu Lựu hầm hừ trong cổ họng rồi cười tinh quái: “Đã đến lúc tôi trả thù anh rồi !"
Vài phút sau, có một người đàn ông đeo kính đến, dáng người cao gầy, trông rất phong độ từ trong thang máy đi ra, theo sau là một người phụ nữ trung niên thấp béo. Hai người nắm tay nhau đi ra đại sảnh khách sạn. Lương Tranh đang ngồi trên sôpha liền đứng dậy, đi đến nghênh đón. Trước tiên là bắt tay, hỏi han xã giao, sau đó giới thiệu.
Ba ngày sau đó, mấy người họ cùng đến Tổ Chim, Trường Thành; Thập Tam Lãng, Di Hòa Viên, nhà hát kịch quốc gia, Cố Cung. Lương Tranh vốn định thuê một cái xe nhỏ, vừa tiết kiệm vừa tiện lợi, nhưng Hướng Hải n


The Soda Pop