The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1007 lượt.

cô lập. Vừa đến con đường dẫn vào khu đô thị, mọi người đã nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc. Không phải ai khác, chính là cặp vợ chồng vừa “tàn sát lẫn nhau” ở trong nhà hàng, Trình Triệu phú và Lưu Du Hà. Hai người bọn họ tay trong tay, đã làm lành và lại thân mật như cũ.
“Hello!”, Lương Tranh cười và vẫy tay với họ, sau đó liếc bọn Ngải Lựu Lựu đang trố mắt ra vì ngạc nhiên. Thắng lợi đến thật bất ngờ, khiến cho kẻ địch chỉ biết giương mắt nhìn mà không nói được lời nào.
***
Trong phòng khách, Trình Triệu phú và Lưu Du Hà vẫn bám dính lấy nhau, Đàm Hiểu Na và Ngô Hiểu Quân liếc mắt đưa tình với nhau. Lương Tranh thì ngồi dửng dưng, thỉnh thoảng lại ngẩng lên xem tivi, thỉnh thoảng lại liếc hai cặp tình nhân ngọt ngào, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Tại sao chứ? Tại sao mình lại trở thành con kì đà thế này?
Ngải Lựu Lựu cứ ngồi lì ra trầm ngâm, cô nghĩ mãi không thể hiểu nổi hai người kia vừa mới đánh nhau xong sao chẳng mấy chốc đã làm lành ngay được, cứ như thể chưa có gì xảy ra vậy. Cô quan sát vợ chồng Trình Triệu phú hồi lâu mà chẳng lần ra chút “manh mối” nào. Cô hi vọng đây chỉ là một màn kịch của hai người, hoặc chính Trình Triệu phú đã chi phối, ép Lưu Du Hà phải làm thế; sau đó cô sẽ đứng ra, lớn tiếng chỉ trích Trình Triệu phú, nói vài câu lí lẽ, nhân tiện dạy cho những gã đàn ông khốn kiếp không biết tôn trọng phụ nữ một bài học, rồi vênh váo nhìn tên khốn Lương Tranh. Đối với Ngải Lựu Lựu, đây mới chính là thắng lợi, nếu không chỉ là thất bại. Vì vậy hai vợ chồng Trình Triệu phú làm hòa với nhau, trở nên thân mật, ngọt ngào như ban đầu khiến cho Ngải Lựu Lựu cảm thấy chướng mắt, khó chịu.
Chiều tối, màn đêm bắt đầu bủa vây thành phố, những ngọn đèn bắt đầu bật sáng, bầu trời nhập nhờ bởi ánh sáng đèn. Đây là khoảnh khắc thần bí nhất trong ngày, cũng là lúc những kẻ lang thang trong thành phố này trở nên yếu mềm nhất. Ba người Ngô Hiểu Quân, Lương Tranh, Trình Triệu phú đang đứng trên ban công, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ, được và mất, qua và lại, đến và đi.
Trình Triệu phú nhớ lại những chuyện hồi còn nhỏ, lần đầu tiên kiếm được một món tiền lớn từ chơi cổ phiếu. Trong đầu Ngô Hiểu Quân thì chỉ toàn những chuyện liên quan đến nhà cửa...Lương Tranh nhớ đến bố mẹ già của mình, nghĩ đến cảnh tượng lần đầu tiên mình đến Bắc Kinh, nghĩ đến một ngày mai ảm đạm chẳng thể dự đoán được...
“Mới chớp mắt mà đã ở thành phố này được mấy năm rồi đấy…” Lương Tranh than thở.
“Chúng ta cũng là anh em tốt của nhau được ba năm rồi đấy. Một thằng ki bo, một tự cao tự đại, tại sao tôi có thể chơi với hai thằng như các cậu nhỉ?”, Trình Triệu phú nói.
Lương Tranh cười: “Thằng đểu!"
Ngô Hiểu Quân lấy bao thuốc ra chia cho mỗi người một điếu: "Đúng thế, thời gian trôi nhanh quá, nghĩ mà thấy sợ. Bọn mình đến giờ ngay cả vợ còn chưa có, lăn lộn với cuộc đời thật mệt mỏi!"
“Gớm, còn giả bộ, cậu chẳng phải có Đàm Hiểu Na rồi hay sao?", Trình Triệu phú hỏi.
Ngô Hiểu Quân thở dài: “Chẳng có nhà thì cưới xin thế nào?”
Lương Tranh thầm nghĩ, cái tên Ngô Hiểu Quân này tẩm ngẩm tầm ngầm mà cũng khôn lanh gớm, cứ bóng gió mãi không thôi. Nhưng mình không thể vạch mặt cậu ta được, dù sao thì nếu Trình Triệu phú có thể giúp đỡ cậu ta thì đây cũng chẳng phải chuyện tồi.
Trình Triệu phú cảm thấy khó hiểu: “Thì mua một cái đi!”
Ngô Hiểu Quân nhăn nhó thở dài: “Lấy đâu ra ngần ấy tiền...”
Trình Triệu phú: “Còn thiếu bao nhiêu?”
"Khoảng mười vạn. Hài, giờ là bước ngoặt cuộc đời tôi, nếu như các cậu có tiền tiết kiệm thì cho tôi vay một ít, sau này dư dả tôi tích cóp trả các cậu...”
Ngô Hiểu Quân nói xong liền ngoảnh sang nhìn Lương Tranh và Trình Triệu phú. Trình Triệu phú không ngờ Ngô Hiểu Quân đột ngột đòi mượn tiền, đầu óc quay mòng mòng, có vẻ bối rối không biết làm thế nào. Lương Tranh đã sớm biết Ngô Hiểu Quân sẽ giở chiêu này nên chẳng mấy bất ngờ.
“Ừm... thế này đi, tôi cho cậu mượn năm vạn!”, Trình Triệu phú xòe một bàn tay lên nói.
“Cám ơn, cám ơn, vô cùng cảm ơn cậu...”, Ngô Hiểu Quân phấn khởi nắm chặt tay Trình Triệu phú, thể hiện tình đồng chí thân thiết.
Trình Triệu phú có chết cũng vẫn sĩ diện: "Đừng có chê ít đấy, trong tay tôi không có nhiều tiền mặt, tất cả đều đổ vào cổ phiếu cả rồi!”
Ngô Hiểu Quân ra sức lắc tay Trình Triệu phú: “Đủ rồi , đủ rồi..."
Sau một hồi cảm ơn rối rất, Ngô Hiểu Quân lại chuyển sự chú ý sang Lương Tranh, chờ anh thể hiện thái độ.
“Hai vạn, tôi cho cậu vay hai vạn!", đối mặt với ánh mắt rực lửa của Ngô Hiểu Quân, Lương Tranh đành phải giải thích: “Cuối năm tôi cũng định lấy vợ, mua nhà, vì vậy chỉ có thể cho cậu vay ngần ấy thôi. Thực ra trong tay tôi cũng chẳng có nhiều tiền tiết kiệm, mấy năm nay toàn phải chuyển nghề, cũng lại còn trẻ nên đi đường vòng...”
Ngô Hiểu Quân siết chặt tay hai người bạn, nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn, cảm ơn hai người anh em ! Lúc quan trọng nhất vẫn là hai người các cậu đáng tin cậy!”
Cuối cùng Ngô Hiểu Quân vòng tay quàng vai Trình Triệu phú và Lương Tranh, ba người lại lần