Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1011 lượt.
ói không cần thiết, lần này anh đến đây với lí do là đi khảo sát nên cứ ngồi taxi là được, tiền ăn uống đi lại đều do cơ quan thanh toán cả.
Ngải Lựu Lựu ban đầu còn tỏ vẻ ngạc nhiên trước cách ăn uống, tiêu pha phóng tay của Hướng Hài, thậm chí còn có vẻ bất bình, sau cũng thấy quen. Sau đó Ngải Lựu Lựu còn thoải mái hơn cả Lương Tranh, thỉnh thoảng lại hỏi han, nói chuyện với hai vợ chồng Hướng Hải, chẳng mấy chốc đã trở thành một đôi chị em tâm đầu ý hợp với vợ Hướng Hải.
Biểu hiện của Ngải Lựu Lựu khiến cho Lương Tranh vô cùng ngạc nhiên, nhớ lại hành động “mượn gió bẻ măng” của mình lần trước, Lương Tranh lại thấy mình chẳng khác gì tiểu nhân. Vì thế Lương Tranh cũng đối đãi với Ngải Lựu Lựu lịch sự và tử tế hơn. Khi bốn mắt nhìn nhau, một cảm giác ấm áp và bình yên đến lạ lùng như đang lan tỏa trong tim của hai người. Thứ cảm giác kì lạ này khiến cho hai người cảm thấy hào hứng hơn, đồng thời cũng hóa giải được “thù hận” trong lòng.
Chiều ngày thứ ba, Hướng Hải và vợ đến trung tâm mua sắm Khoảng trời Phương Đông. vợ chồng Hướng Hải vung tay mua liền hai cái túi xách LV và một cái vali, năm cái bút Vạn Bảo Long, về sau còn mua cả đống đồ linh tinh cũng đến hàng chục vạn tệ tất cả đều được nhét vào cái vali LV mới mua. Về sau, Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu chẳng còn tâm trạng nào mà xem tiếp nữa cả hai đều ủ rũ đứng một bên. Hai người nhìn nhau cười, sau đó là thở dài.
Mấy người họ đi mua đồ mệt rồi liền về khách sạn nghỉ ngơi sau đó lại bắt xe đi Hậu Hải ăn tôm hùm. Hậu Hải lấp lánh ánh đèn, người qua lại đông đúc, khu này thành ra đã sầm uất hơn cả Sanlitun, trở thành một nơi tụ tập mới về đêm của Bắc Kinh. Bốn người sau khi ăn hết một con tôm hùm liền đi dạo dọc bờ hồ, cảm giác rất khoan khoái. Ngải Lựu Lựu đi phía trước, thỉnh thoảng quay lại giới thiệu vài ba thứ với vợ chồng Hướng Hải. Lương Tranh luôn đi ở phía sau, bộ dạng ủ rũ. thỉnh thoảng anh cũng muốn chạy lên trước nắm lấy tay Ngải Lựu Lựu, phim giả tình thật cũng tốt. Nhưng chẳng hiểu sao anh không thể nào sải bước đuổi theo cô được.
Đột nhiên điện thoại của Lương Tranh đổ chuông, là Trình Triệu phú gọi đến. Anh nói bọn anh nhìn thấy Chung Hiểu Huệ ở Hồng Kông, còn nói cô ta đang nắm tay một người đàn ông ngoài mươi tuổi đi mua sắm trong khu thương mại. Lương Tranh khựng lại, rồi đi ra một góc, bồn chồn đi qua đi lại, luôn miệng hỏi Trình Triệu phú có tận mắt nhìn thấy không. Trình Triệu phú nói anh không dám chắc, là Lưu Du Hà chỉ cho anh nhìn thấy. Đến khi bọn họ đến đó thì chẳng thấy người đâu nữa. Một sự yên lặng chết chóc, Lương Tranh bật cười nói Lưu Du Hà chắc chắn nhìn nhầm người, bởi vì mới chiều nay anh còn lên QQ chat với Chung Hiểu Huệ, còn nói chuyện dăm ba câu với bố mẹ cô ấy.
Cúp điện thoại, Lương Tranh lập tức gọi cho Chung Hiểu Huệ nhưng tắt máy. Tim anh tê tái như có cơn gió buốt lạnh thổi qua. Mặc dù anh không muốn tin đây là sự thật, nhưng hóa ra Chung Hiểu Huệ từ trước đến giờ vẫn luôn lừa dối anh. Nên kết thúc thôi, kết thúc từ thời khắc này. Đưa mắt nhìn ra mặt nước tối đen trước mặt, Lương Tranh thật muốn nhảy xuống đó, thả sức vùng vẫy để giải tỏa bớt tâm trạng nặng nề này...
Đến Hậu Hải chơi mà không đến quán rượu ngồi thì không phải là đã đến Hậu Hảỉ. Bắc Kinh vào tháng Mười, tiết trời đã bắt đầu chuyển lạnh. Mấy bàn hướng ra hồ văn còn nhiều chỗ trống, chỉ có một số khách nước ngoài và thanh niên mới chịu ngồi đấy. Ngải Lựu Lựu dẫn vợ chồng Hướng Hải đến một quán rượu phong cách châu Âu, Lương Tranh lúc này tâm trạng rối bời vẫn lững thững đi theo. Mấy người ngồi xuống bên cửa sổ, lắng nghe giai điệu du dương, cảm giác thật thư thái Lương Tranh cảm thấy cổ họng khô đắng, trong lòng bức bối, lúc này anh thật sự cần đến rượu.
Hết một chai rượu tây, Hướng Hải vẫn thao thao bất tuyệt trong khi Lương Tranh đã ngà ngà say, có thể không phải say vì rượu mà là tự say. Lương Tranh gọi thêm một chai rượu tây nữa, còn giục Ngải Lựu Lựu mau uống, nhất định phải chăm sóc vợ Hướng Hải chu đáo, hết chai này sẽ gọi chai khác.
“Anh tưởng ai cũng giống cái thùng rượu như anh hả?”, Ngải Lựu Lựu mặt mày đỏ tưng bừng, lườm Lương Tranh.
Lương Tranh nheo mắt cười: “Cô đang nói cô đấy phải không, lần trước chẳng phải mình cô uống hết cả mấy chai rượu tây, ngốn mất của tôi đến mấy nghìn tệ à?”
“Anh đừng có nhắc đến chuyện này nữa, cẩn thận không tôi trở mặt không nhận người nữa đâu đấy!”
“Cô có giỏi thì trở mặt tôi xem nào...”
“Không trở đấy...”\'
“Lại còn nôn hết lên người tôi, kinh chết đi được!”
Ngải Lựu Lựu xì mặt ra: “Này tên họ Lương kia, anh mà còn nói nữa là tôi đi đấy..."
Lương Tranh cười: “Có giỏi thì đi đi, ai thèm giữ!”
Ngải Lựu Lựu không thể nhịn được nữa liền đứng bật dậy bỏ đi, cô đã quên mất rằng mình đang diễn kịch. vợ chồng Hướng Hải thích thú như đang xem diễn kịch, cười không ngậm miệng lại được. Lương Tranh biết Ngải Lựu Lựu giận thật liền vội vã đuổi theo.
Ngải Lựu Lựu ra khỏi quán rượu nhưng chưa đi xa, cũng không có ý định bỏ đi. Lương Tranh vừa ra khỏi quán là