Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1005 lượt.
nhìn thấy cô ngay: một cái bóng mảnh khảnh quen thuộc đang lững thững đi dưới ánh đèn. Lương Tranh chạy đến tóm lấy cánh tay Ngải Lựu Lựu. Ngải Lựu Lựu cố sức vùng vẫy, ngoảnh đầu sang một bên không nói gì.
“Thôi được rồi, đừng giận nữa, đều tại tôi sai, tôi sai hét! Tôi biết mấy hôm nay khiến cô phải ấm ức, chỉ có điều chuyện này sớm muộn gì cũng kết thúc, cô xem, cô đã thể hiện tốt thế còn gì... ngày mai họ đi rồi , kiên nhẫn thêm chút nữa có được không? Coi như tôi năn nỉ cô đấy...", Lương Tranh nghiêm túc nói, bộ dạng rất thành khẩn.
Ngải Lựu Lựu quay người lại: “Vậy anh không được chế nhạo tôi nữa!”
“Tôi hứa! Tôi hứa với Mao chủ tịch!”
“Không được, anh phải hứa với tôi!”
“Tôi xin hứa với người đẹp Ngải Lựu Lựu, tôi tuyệt đối không chế nhạo cô nữa...”
"Như thế còn được. Này cái người kia, anh vào trước đi, tôi sẽ vào sau!\'
Thêm nửa chai rượu tây nữa, Lương Tranh có hơi say say. Hướng Hải cũng ngà ngà say, nói nhiều hẳn lên, nói toàn chuyện quan trường. Lần này sở dĩ anh ta mua hẳn năm cái bút cao cấp, một cái là để tặng bố vợ, những cái còn lại đều là để tặng các lãnh đạo. Không được phép đắc tội với bất kì ai. Hướng Hải còn nói rất ngưỡng mộ cuộc sống của Lương Tranh, đơn giản, không cần sống mà phải nhìn sắc mặt của người khác, môi trường thoải mái hơn nhiều.
Lương Tranh nâng ly, anh không nghĩ như vậy. “Nhìn từ xa thì tưởng rất tuyệt. Nhà thì không mua được, xe cũng chẳng mua nổi, con cũng không nuôi nổi. Bảo tôi phí hoài cả đời ở cái thành phố không thuộc về mình này, tôi không làm được! Cũng chỉ vì còn trẻ nên ở đây lăn lộn, già rồi chắc phải bán xới thôi. Tôi chẳng qua chỉ là một vị khách qua đường, đôi khi ngẫm nghĩ cũng thấy chán!”
“Ai cũng có cách sống riêng, ai cũng có hoàn cảnh riêng, chuyện này khó mà so sánh...”
“Đúng vậy!”
“Uống đi, chẳng nói cái quái gì nữa!”
Sau khi tiễn vợ chồng Hướng Hải di, Ngải Lựu Lựu bắt một chiếc taxi về khu đô thị Quốc Mỹ. Lương Tranh say đến mức chẳng biết trời đất gì, nói năng lung tung hết cả. Chiếc xe từ từ lăn bánh trên đường, đầu anh gục vào vai Ngải Lựu Lựu, từ từ chìm vào giấc ngủ. Ngải Lựu Lựu nhìn đứa trẻ to xác bên cạnh mình, tâm trạng vô cùng phức tạp. Cô có một cảm giác khó nói thành lời với Lương Tranh, là thích hay là yêu? Hay là đồng cảm đối với một người cùng cảnh ngộ như mình nơi đất khách quê người? Tất cả chỉ có thể để thời gian, thời gian có thể chứng minh mọi thứ.
“Đứng ngồi vội, bẩn lắm, để tôi thổi cho cô...”
Lương Tranh nói xong liền nằm bò xuống đất, ra sức thổi nền nhà. Bụi chẳng thổi đi được lại còn bám đầy vào mặt anh. Sau đó Lương Tranh lấy tay vỗ vỗ xuống nền, ra ý bảo Ngải Lựu Lựu ngồi xuống. Ngải Lựu Lựu đứng bên cạnh bật cười, cúi xuống lấy một tờ giấy rồi lót xuống nền nhà, sau đó mới từ từ ngồi xuống: “Anh rất biết dỗ phụ nữ đấy. Đồ lợn, chìa khóa đâu? Mất rồi phải không?"
Lương Tranh sờ soạng túi quần: “Có, trong ví tiền ấy!”
Ngải Lựu Lựu giơ tay vỗ vào đầu Lương Tranh: “Ở trong ví tiền sao không chịu nói hả?”
Lương Tranh đần mặt ra: “Tại cô không hỏi mà...”
“…”
Cửa đã mở ra, Ngải Lựu Lựu dìu Lương Tranh ngồi dựa vào đầu giường rồi đi lấy cái khăn mặt, lúc cô quay lại thì Lương Tranh đã nằm thẳng ra giường, hình như là ngủ rồi. Cô lấy khăn lau mặt, lau hai bàn tay rồi giặt sạch khăn, định đắp lên trán Lương Tranh. Ngải Lựu Lựu vừa cúi xuống định đắp khăn thì Lương Tranh đột nhiên mở mắt ra, Ngải Lựu Lựu giật mình lùi lại sau, ai ngờ hai tay Lương Tranh đã ôm chặt lấy eo Ngải Lựu Lựu.
Ngải Lựu Lựu mất đà, cả người nằm đè lên Lương Tranh. Hai người mặt đối mặt, chẳng ai nói năng gì. Mắt Lương Tranh như mơ màng nhìn ngắm người con gái mặt đỏ tưng bừng, hơi thở gấp gáp trước mặt, ghì chặt người và hôn lên môi cô. Ngải Lựu Lựu không tránh kịp, "hứng trọn” nụ hôn. Cô vùng vẫy, nào ngờ Lương Tranh xoay người đè lên cô. Lương Tranh thì thầm “Anh thích em... anh thích em”... rồi chậm rãi hôn lên môi Ngải Lựu Lựu. Toàn thân Ngải Lựu Lựu như mềm nhũn ra, cô vùng vẫy một hồi rồi từ từ nhắm mắt lại... Bàn tay của Lương Tranh bắt đầu không nghe lời. Ngải Lựu Lựu đột nhiên bừng tỉnh, giữ chặt lấy tay Lương Tranh rồi dùng sức đẩy anh ra.
Hôm sau, lúc Lương Tranh tỉnh lại đã là buổi trưa, đầu anh đau như búa bổ. Lương Tranh đưa mắt nhìn, trên giường chăn chiếu bừa bộn, ga giường dúm dó. Tất cả những gì xảy ra ngày hôm qua đều như một giấc mơ, nhưng cũng rất đẹp và chân thực. Lương Tranh ngẫm nghĩ một hồi, thấy vẫn nên gửi cho Ngải Lựu Lựu một tin nhắn: Tối qua tôi say quá, thực lòng xin lỗi cô!. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Ngải Lựu Lựu vẫn không nhắn tin lại, Lương Tranh càng thấy lo lắng liền nhắn thêm một cái tin nữa: Bạn tôi chiều nay ra sân bay, hay là chúng ta cùng ra sân bay tiễn cậu ta ?
Lúc này Ngải Lựu Lựu đang đi mua sẳm ở siêu thị, đang chán thì nhận được tin nhắn của Lương Tranh liền nhắn lại:Không rảnh!, sau đó lầm bầm: Đúng là nghiệp chướng, suýt chút nữa thì mắc lừa tên khốn này!
***
Chiều