Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1016 lượt.

gần đó. Nhưng lần nào về Ngô Hiểu Quân cũng cúi đầu ủ rũ. Quá đắt! Những căn nhà quanh đó căn nào cũng có giá mấy vạn một mét vuông, hoàn toàn vượt quá khả năng của Ngô Hiểu Quân. Mấy hôm sau, Ngô Hiểu Quân bắt đầu chuyển ý, cân nhắc đến những vùng ngoại ô Bắc Kinh.
Cuối tuần thứ ba của tháng chín, Ngô Hiểu Quân hào hứng mời vợ chồng Trình Triệu phú qua ăn cơm, đây là buổi tụ tập đầu tiên sau khi hai người bọn họ kết hôn. Đàm Hiểu Na còn kéo cả Ngải Lựu Lựu đến, càng đông càng vui, phòng khách bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên. Ngô Hiểu Quân tuyên bố với mọi người, lát nữa anh và Đàm Hiểu Na sẽ mời mọi người đi ăn, cũng coi như để tuyên bố hai người chính thức là một đôi.
Lương Tranh dửng dưng quan sát, trong lòng thừa hiểu đây chỉ là một bữa Hồng Môn Yến do Ngô Hiểu Quân đạo diễn. Ăn cơm là giả; mượn tiền là thật. Chỗ tiền này cho mượn cũng không được mà không cho mượn cũng không được. Cho mượn, tiền của mình cũng chẳng nhiều, sau này kết hôn cũng muốn mua nhà ở Bắc Kinh thì sao? Với thực lực của Ngô Hiểu Quân và Đàm Hiểu Na, mỗi tháng có cố lắm cũng chỉ đủ hai miệng ăn, lấy đâu ra dư dả tiền bạc. Không cho mượn, anh em bạn bè với nhau, lúc cần kíp lại không giúp người ta thật chẳng đáng mặt bạn bè.
Nếu như mình mua nhà trước Ngô Hiểu Quân thì sao? Nếu mình tìm cậu ta vay tiền, cậu ta sẽ nghĩ gì? Có cho mình vay không? Lương Tranh nghĩ tới nghĩ lui mà chẳng nghĩ được gì, thế là quyết tâm không nghĩ nữa. Có trách chỉ trách mình đã chọn cái thành phố Bắc Kinh chết tiệt này, lại đánh giá quá cao thực lực bản thân, để đến nỗi trở thành một kẻ chẳng thể mua nổi nhà, phải phiêu bạt trên đất này.
Càng lên cao thì càng khó chống lại cái giá rét, nhưng không khí ở trên cao lại trong lành, không ô nhiễm như ở dưới thấp. Nếu khuất phục cái thành phố này, như vậy là thỏa hiệp; nếu rời khỏi thành phố này, như vậy là chạy trốn; nếu chinh phục thành phố này, như vậy là đấu tranh. Lương Tranh đang chiến đấu, đang chống chọi, chỉ có điều anh không biết khi nào mình sẽ gục ngã. Thời gian qua đi, sự lựa chọn của anh đã chẳng còn nhiều nữa.
Cuối cùng Trình Triệu phú bị Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh giữ lại, Lưu Du Hà liền chạy đến vung tay cho Trình Triệu phú một cái tát, thậm chí còn đanh hơn cái tát trước. Trình Triệu phú đầu tiên khựng lại vì bất ngờ, sau nhanh như cắt giơ chân lên đạp vào người Lưu Du Hà. Bụng Lưu Du Hà lĩnh trọn cú đá, người cô ta bay lên không trung như trong phim, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp trong không trung rồi rơi phịch xuống đất..
Lưu Du Hà tóc tai bù xù lao ra khỏi nhà hàng, Trình Triệu phú “thân thủ” nhanh nhẹn lập tức đuổi theo.
Ngải Lựu Lựu gần như khiếp đảm trước cảnh tượng trước mặt, hai chân run lên bần bật; đi ra khỏi nhà hàng rồi mới bắt đầu bình tĩnh lại được. Cô vô cùng bất mãn với hành vi hung bạo của Trình Triệu phú: “Thật chẳng đáng mặt đàn ông, ai lại đi bắt nạt một người phụ nữ như vậy! Hài, hai người còn không mau đi lôi anh em tốt của các người lại, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì hai người cũng chẳng yên thân đâu!”
Ngô Hiểu Quân cũng nói: “Cái cậu Trình Triệu phú này cũng thật chẳng ra làm sao, ai lại đi đánh phụ nữ như thế cơ chứ? Vỡ mất mấy cái bát đĩa, làm tôi mất mấy trăm tệ tiền bồi thường...”
Đàm Hiểu Na vốn dĩ căng thẳng nay mới thở phào, lại còn mỉm cười rất ngọt ngào. Cô không hứng thú với trận chiến vợ chồng nhà này, nhưng rất để tâm đến cách nghĩ của Ngô Hiểu Quân. Hóa ra anh ấy cũng cảm thấy phản cảm với hành vi đánh phụ nữ, đột nhiên cô lại cảm thấy tràn đầy niềm tin vào cuộc sống tương lai của hai người. Chuyện này cũng lần nữa chứng minh con mắt đúng đắn của cô. Nhưng cứ nghĩ đến cưới xin là Đàm Hiểu Na lại nghĩ đến chuyện nhà cửa, ánh sáng vừa lóe lên trong mắt cô lại vụt tắt.
Đàm Hiểu Na trước đây chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện nhà cửa, cô cảm thấy đây là một “thất sách” lớn nhất trong đời mình. Sống mà bị bó buộc bởi một căn nhà thật là một điều đáng sợ. Cứ nghĩ đến bi kịch giữa Chu Tường Linh và chồng cô là Đàm Hiểu Na lại thấy lạnh sống lưng. Nhà cửa quan trọng biết nhường nào, vậy thì nên xếp nó ở vị trí đầu tiên. Không có nhà, hôn nhân không có tổ ấm, một cuộc hôn nhân không có nhà là một cuộc hôn nhân không hoàn chỉnh, một cuộc hôn nhân không có nhà không thể gọi là hôn nhân. Đàm Hiểu Na cho rằng mình đang đạp lên vết xe đổ của Chu Tường Linh, đây đúng là một điều bất hạnh. Nhưng có một điều cô có thể khẳng định đó là Ngô Hiểu Quân nhất định sẽ đối xử tốt với cô cả đời này.
Lương Tranh châm một điếu thuốc lên, dửng dưng nói: "Hai người họ cãi cọ nhau chút thôi, mọi người có cần thiết phải ầm lên thế không? Có gì ngạc nhiên chứ?"
“Anh tưởng ai cũng vô tâm vô tính như anh hả?”, Ngải Lựu Lựu trừng mắt với Lương Tranh.
Lương Tranh vốn định phản bác nhưng thấy mọi người ai nấy đều giận dữ nhìn mình nên đành đứng yên hút thuốc. Mấy người lững thững đi vào trong khu đô thị, Lương Tranh đi sau cùng. Đàm Hiểu Na khoác tay Ngải Lựu Lựu, Ngô Hiểu Quân đi theo sau Đàm Hiểu Na, dính chặt như hình với bóng. Rõ ràng Lương Tranh đã bị họ


Insane