Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1013 lượt.

au, bố Ngô Hiểu Quân đến Bắc Kinh. Ông ngồi tàu hỏa suốt hơn ba mươi tiếng đồng hồ từ Tứ Xuyên đến Bắc Kinh, gần như kiệt sức. Lúc nhìn thấy cô con dâu nhỏ nhắn đáng yêu, ông liền mỉm cười vui vẻ.
Bố Ngô Hiểu Quân lấy từ trong túi ra hơn chục quả trứng vịt, hai khúc lạp sườn, bốn con vịt hun khói. Cuối cùng ông lấy ra một bọc đựng trong cái túi vải lấm lem, trịnh trọng đưa cho Ngô Hiểu Quân.
Ngô Hiểu Quân ngạc nhiên, đang định mở ra thì bố anh ngăn lại: “Mang về phòng rồi hãy mở, là ít đặc sản ở quê đấy !”, nói rồi ông liếc mắt về phía Lương Tranh đang ngồi trên sôpha và mỉm cười với Đàm Hiểu Na.
Ngô Hiểu Quân không về phòng mà mở luôn ra, khi nhìn thấy từng xấp tiền đặt trong đó, anh giật mình nói: “Bố, sao bố lại để tiền trong này? Không sợ bị cướp giật sao ?”
"Tôi thấy chắc là tâm bệnh rồi , có tật giật mình chăng?” Lương Tranh từ nãy vẫn ngồi im đột nhiên lẩm bẩm.
“Ha ha...”, Ngô Hiểu Quân cười gượng gạo rồi không nói năng gì thêm. Đàm Hiểu Na ngẩn ra nhìn hai chàng trai ngồi trước mặt.
Lương Tranh ăn cơm xong liền ra khỏi nhà, anh cảm thấy mình rõ ràng là người thừa trong căn phòng này. Người ta là một gia đình hòa thuận, vui vẻ, mình tham gia vào làm chi? Khi nào thì mình mới được sống những ngày tháng như vậy đây? Đi mãi đi mãi, Lương Tranh lại đến chân tòa nhà nơi Ngải Lựu Lựu ở ngay chính bản thân anh cũng cảm thấy không thể hiểu nổi. Lương Tranh đi thẳng vào thang máy, lên trên tầng. Lúc mở cửa ra, Ngải Lựu Lựu đang để tóc xõa, sắc mặt xanh tái, ánh mắt trống rỗng. Phát hiện ra Lương Tranh đang đứng ở trước cửa, cô vội vàng định đóng cửa lại nhưng Lương Tranh lì lợm chen vào, Ngải Lựu Lựu tức tối trợn tròn mắt, không nói ra lời, chỉ biết bĩu dài môi rồi thả mình trên sôpha mặc kệ Lương Tranh.
Lương Tranh nhăn nhở cười rồi ngồi xuống bên cạnh Ngải Lựu Lựu. Ngải Lựu Lựu lùi ra xa một chút, nhìn cái mặt nhăn nhở của Lương Tranh mà tức sôi máu: “Có bệnh thì đến bệnh viện, đến đây ám tôi làm gì? Anh mà còn không đi là tôi gọi cho bệnh viện tâm thần đấy!"
Lương Tranh chìa điện thoại ra cho Ngải Lựu Lựu, nói rất nghiêm túc: “Tuyệt dối đùng gọi nhầm đấy, cẩn thận không có lại lôi cả mình vào đấy!”
“Biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh!\', Ngải Lựu Lựu nói xong liền ném điện thoại của Lương Tranh xuống đất
Lương Tranh nhặt điện thoại lên, lau sạch bụi: “Có tức gì thì cứ nhắm vào tôi đây này, điện thoại vô tội mà!\'
Ngải Lựu Lựu đứng phắt dậy, nổi cơn thịnh nộ: “Rốt cuộc anh muốn gì hả? Đừng có tỏ vẻ đáng thương trước mặt tôi, tôi phải nghỉ ngơi, mời anh về cho!\'
“Thực ra... Tôi đến để xin lỗi cô. Lựu Lựu, xin lỗi, tối hôm đó đều là lỗi của tôi, tôi uống rượu say nên làm... làm bậy”
“Đừng có giải thích nữa, tôi quên hết rồi , cũng chẳng phải chuyện gì to tát! Haha, không phải anh thích tôi rồi đấy chứ? Tôi chẳng có chút tình cảm nào dành cho anh đâu!”
Ngải Lựu Lựu cười vẻ khinh miệt và tinh quái khiến cho Lương Tranh ngẩn người trong giây lát. Bộ dạng hối lỗi ban nãy biến mất, nét mặt Lương Tranh nhanh chóng chuyển sang thản nhiên: Nếu như cô đã không để tâm thì tôi cũng chẳng để bụng nữa làm gì. Tôi đến đây chẳng qua chỉ là vì phép lịch sự, mặc dù động cơ gây án là không tốt, hành vi chưa thực hiện được, nhưng tôi muốn nói cho cô rõ là tôi thật sự không cố tình làm vậy. Kì thực, nói trắng ra thì mọi người đều uống rượu, vốn dĩ là chuyện tình nguyện cả đôi bên, tôi đâu có ép buộc cô! Thôi bỏ đi, đừng nhắc nữa, cô đã không để bụng vậy tôi còn nghĩ ngợi làm gì ? Còn về vấn đề yêu hay không yêu mà cô nói đến ấy, tôi cảm thấy có hơi vớ vẩn. Đã ngần này tuổi rồi , còn tin tưởng vào tình yêu á? Cô không cảm thấy quá ấu trĩ ư?”
"Tôi thích thế!”
“Được thôi, cô cứ đi mà thích, tôi xin cáo từ!”
“Cút, cút càng sớm càng tốt!”
“Xin đừng tiễn, không cần phải lưu luyến không rời thế đâu..."
“Còn lâu tôi mới tiễn anh, đúng là tưởng bở, tôi ra đóng cửa thôi!”
“Đúng là nghĩ một đường, nói một nẻo...”
“Biến!”
“Rầm” một tiếng, Ngải Lựu Lựu đóng sầm cửa lại, sau đó ném toàn bộ gối trên sôpha ra cửa.
***
Lương Tranh ôm hi vọng đến nhà Ngải Lựu Lựu, anh hi vọng mối quan hệ của anh và Ngải Lựu Lựu sẽ có một bước tiến mới, cho dù không thể phát triển thì anh cũng muốn thử thăm dò tình cảm của Ngải Lựu Lựu dành cho mình. Nếu như Ngải Lựu Lựu tỏ vẻ e thẹn, ngượng ngùng, điều đó cho thấy cô ấy có tình cảm với mình. Nhưng rõ ràng cô ấy chẳng để bụng chuyện này hơn nữa còn không muốn nhìn thấy anh nữa. Lần tỏ tình tron lúc say rượu ấy giống như một dấu hiệu cho thấy trong lòng anh luôn có Ngải Lựu Lựu, chỉ có điều bản thân anh không chịu thừa nhận, hoặc không thể xác định được bản thân. Bây giờ cái cảm giác ấy càng lúc càng mãnh liệt, thế nhưng Lương Tranh không thể giương cờ đường đường chính chính bày tỏ. Bởi vì anh sợ bị tổn thương, anh buộc phải bảo vệ bản thân, anh buộc phải tìm hiểu rõ tình cảm của Ngải Lựu Lựu dành cho mình trước đã.
Nhưng chuyến “viếng thăm riêng” này, Lương Tranh đã vấp phải đinh nhọn, Ngải Lựu Lựu thậm chí còn nói chẳng có tình cảm g