XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.

ì với anh ngay trước mặt anh. Là sự thật hay chỉ là những lời lẽ nói ra lúc tức giận ? Tại sao mình không thể nói chuyện tử tế với cô ấy được? Lương Tranh có hơi băn khoăn, càng băn khoăn anh càng thấy bức bối. Lương Tranh thất bại trở về, đẩy cửa vào thấy Ngô Hiểu Quân đang ngồi một mình trên sôpha, mặt dài như cái bơm. Lương Tranh cười hỏi: “Táo bón à?”
“Cũng gần như thế...”
“Chẳng trách mà mặt nhăn như quả táo tàu...”
“Chuyện cậu bảo cho vay tiền lần trước ấy... có tin được không đấy?”
"Cậu nói vậy có ý gì?”, Lương Tranh hỏi vặn lại.
“Trình Triệu phú vừa gọi điện đến nói lúc bọn họ đi Hồng Kong đã mua sắm quá tay, không thể cho tôi mượn tiền được nữa!”, Ngô Hiểu Quân chán chường nói.
“Nghĩ cách khác là được chứ gì? Hai vạn đó của tôi cậu rút lúc nào thì tùy! Cứ yên tâm!”
“Cám ơn người anh em...”
“Thôi đi, đừng có lôi tình cảm vào đây, tiền ấy của tôi nhất định phải trả lại đấy...”
Bố Ngô Hiểu Quân từ trong phòng ngủ đi ra. Ông mặc một bộ quần áo ngủ màu trắng sữa chẳng phù hợp với làn đa đen sạm của mình chút nào. Bộ quần áo ngủ có vẻ rộng, mặc trên thân hình gầy gò, trông lùng thùng chẳng khác gì người ta mặc quần áo cho bù nhìn rơm ngoài đồng. Ông ho khan mấy tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh Ngô Hiểu Quân, tay vân vê cái điện thoại cũ: “Bố đã gọi điện cho chú ba con rồi, nhà chú ấy mới xây nhà xong, trong tay cũng chẳng dư dả tiền. Không được thì chúng ta lại nghĩ cách khác vậy! Nếu thực sự không được nữa thì mua một căn nhà cũ, đợi dăm ba năm nữa dư dả thì đổi sang căn mới vậy...”
“Đi mua nhà cũ có mà dở hơi. Con thấy mấy người ấy thật là giả tạo, sau này về đừng hòng con mua cái gì cho nữa!”
Ngô Hiểu Quân đang tức đầy ruột nên ăn nói có hơi ấu trĩ, tức đến nỗi trút hết lên người bố mình. Bố Ngô Hiểu Quân cười gượng gạo, đưa mắt nhìn Lương Tranh đang ngồi đối diện với cái tivi, vẻ mặt căng thẳng thấy rõ, hai tay cứ xoay xoay cái điện thoại, đứng ngồi không yên như thể một đứa trẻ mắc lỗi.
“Bố đi ngủ đi, muộn thế này rồi mà bố còn ngồi đây làm gì?“, con trai ra lệnh cho bố.
Bố Ngô Hiểu Quân cười bối rối: “Hiểu Quân, chúng ta chớ nóng vội, từ từ nghĩ cách, ngày mai bố sẽ gọi diện cho họ, biết đâu có thể gom góp được đôi chút...”
“Biết rồi, biết rồi !”, Ngô Hiểu Quân cáu kỉnh nói.
“Thế bố đi ngủ trước đây... Cậu Lương, cậu cũng nghỉ sớm đi nhé!”, bố Ngô Hiểu Quân giơ tay chào tạm biệt.
Lương Tranh: “Dạ, chú ngủ ngon!”
Bố Ngô Hiểu Quân nhìn Lương Tranh, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi dè dặt bước vào phòng ngủ. Ngô Hiểu Quân nhìn theo cái bóng của bố đi vào trong phòng, châm một điếu thuốc lên và thở dài.
Lương Tranh liền khuyên nhủ: “Thực ra mua nhà cũ cũng không tồi, vừa kinh tế mà vị trí cũng không tồi”.
“Toàn là những căn nhà cũ nát, nội thất cũng chẳng ra làm sao, ở đấy cũng khó chịu mà có xây sửa lại cũng phiền phức. Muốn mua thì phải mua một cái tử tế, đời người liệu mua nổi mấy cái ..."
"Tiền đã không có, mua một căn ở được là được rồi . Biết bao nhiêu gia đình con đã mấy tuổi rồi mà vẫn phải ngủ chung với bố mẹ đấy thôi, chẳng phải người ta vẫn sống được hay sao? Hơn nữa chẳng phải cần mua nhà là để kết hôn hay sao? Sau này còn có thể đổi sang căn khác, đừng có mà cố chấp như vậy, đừng có lúc nào cũng nghĩ một bước là đến đích ngay! ”
“Đúng thế, cho dù nhà mua rồi nhưng vẫn phải trang hoàng lại, lại tốn một món tiền”
“Nhà cũ không cần phải trang hoàng, chỉ cần sửa lại đôi chút là được rồi!”
“Hài, đột nhiên cảm thấy mình thật vô dụng, mua một cái nhà nhỏ mà cũng phải dựa vào bố mẹ!”
“Người ăn bám bố mẹ nhiều lắm, đây là đặc trưng của Trung Quốc, cậu cũng chẳng cần ngại làm gì. Sau này nếu tôi định mua nhà ở Bắc Kinh chắc cũng phải nhờ vào bố mẹ đôi chút!”
“Nghĩ cũng phải, người khác cần tiền không cần mạng, tôi cần tiền không cần sĩ diện. Ngủ thôi, ngày mai phải dậy sớm...”
Trưa ngày hôm sau, Đàm Hiểu Na đến ngân hàng rút bốn vạn rưỡi. Số tiền này bao gồm một vạn rưỡi cô tích cóp được và ba vạn mà mẹ cô gửi cho. Vấn đề đã giải quyết được một nửa, tính ra thì số tiền gom góp được lúc này cũng gần đủ rồi. Khi Ngô Hiểu Quân hay tin này, anh cảm động vô cùng. Ngô Hiểu Quân một mặt thầm nhủ nhất định sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc với Đàm Hiểu Na, mặt khác lại âm thầm tính toán xem nên vay tiền của ai để mua nhà cho sớm.
Các đồng nghiệp ở công ty đều là từ nơi khác đến, có thể chuyển đi nơi khác bất cứ lúc nào, mối quan hệ rất mong manh. Mà những người bạn thân thiết đến mức có thể vay tiền lại không nhiều, thậm chí gần như là không có. Ngô Hiểu Quân nghĩ tới nghĩ lui mà không nghĩ ra được cách nào hợp lí. Nghĩ mãi mới ra một đồng nghiệp có tiền, vừa mới nhắc đến chuyện tiền nong là đối phương đã cảnh giác nói không có tiền, tiền đều đem đầu tư vào cổ phiếu hết rồi . Ngô Hiểu Quân nghĩ đến Ngải Lựu Lựu, chắc chắn cô có tiền tiết kiệm, bảo Đàm Hiểu Na tìm Ngải Lựu Lựu vay tiền chắc không thành vấn đề. Nhưng Đàm Hiểu Na đã bỏ ra bốn vạn rưỡi rồi, là đàn ông, Ngô Hiểu Quân thực sự không tiện mở miệng chuyện này.