Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/999 lượt.
ấy ở đâu ra?”
Trình Triệu phú giả bộ ngốc: “Chẳng phải em không cho vay sao? Hơn nữa anh cũng làm gì có tiền mà cho vay?”
Lưu Du Hà cười khẩy: "Còn giả bộ nữa à, lúc xuống xe tôi đã thấy anh nhét cái gói gì vào trong túi, giờ túi áo anh rỗng không…”
"Em lục túi anh à?”
“Đừng có đánh trống lảng, cho vay bao nhiêu, tiền ấy ở đâu ra?”
“Tôi cho vay đấy, cô quản được à? Tôi đâu có lấy tiền của cô?”
“Tôi không quản được thì ai quản được? Anh nói cho rõ đi, ai quản được hử?”
Trình Triệu phú đã ngấm men rượu, thấy Lưu Du Hà vẫn không chịu buông tha, trong lòng buồn bực lắm, vung tay hất văng cái lọ hoa trên bàn xuống đất. “Xoảng” một tiếng, cái bình vỡ tan, hoa rơi khắp nền nhà. Lưu Du Hà cũng chẳng chịu kém cạnh, chạy vào phòng bếp ôm cả đống dĩa ra phòng khách, giơ cao lên rồi ném từng cái xuống nền. Trình Triệu phú mặt mày tím tái, chạy đến trước bàn trà, đập tan hết cốc chén.
Chẳng mấy chốc, cả căn nhà như một đống đổ nát. Hai người chán ném bát đĩa lại chuyển sang đánh nhau. Đối với họ mà nói, đây cũng là một đêm dài mất ngủ...
***
Trên đời chẳng có bữa tiệc nào không tàn, Đàm Hiểu Na sau khi quyết định mua nhà đã chuyển sang ở chung với Ngô Hiểu Quân, điều này đồng nghĩa với việc cô không ở cùng với Ngải Lựu Lựu nữa. Hai người có hơi lưu luyến, tối ngủ với nhau liền tâm sự:
“Lựu Lựu, mau nói xem cậu với phó tổng giám đốc tiến triển đến đâu rồi, mọi người đang chờ được ăn kẹo của cậu đây!”
“Thôi đủ rồi, chưa chắc đã có chuyện đó đâu!”, Ngải Lựu Lựu thở dài.
“Cậu thấy anh ấy không đáng tin à?”
“Cũng không hẳn, tôi cứ cảm thấy thế nào ấy! Bạn bè thì chẳng phải, cấp trên với cấp dưới cũng không”.
“Ha ha, tình nhân cũng chẳng giống tình nhân!“, Đàm Hiều Na bổ sung thêm một câu.
"Đáng ghét!”
“Hi hi... cậu nói Lương Tranh với Chung Hiểu Huệ thế nào? Tôi thấy người phụ nữ ấy không đáng tin!"
Ngải Lựu Lựu cười: “Tôi làm sao mà biết được, tôi có biết xem tuớng đâu!”
"Hài, cậu với Lương Tranh có điều kiện tốt như vậy, lại đều độc thân, tôi thật không thể hiểu nổi hai người. Để hôm nào tôi tác hợp cho hai người. Tốt nhất là nhốt chung vào một phòng, khóa lại mấy hôm, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Để xem hai người còn giả bộ thanh cao, còn cứng đầu cứng cổ đến đâu!”
“Nói lăng nhăng! Nói thực lòng tôi rất ngưỡng mộ cậu với Ngô Hiểu Quân, hơn nữa lại chuẩn bị mua được nhà ở đây rồi. Cuộc sống rồi sẽ ổn định thôi!"
“Ai bảo cậu ngày trước khinh thường người ta cơ? Tôi chỉ có thể thu nhặt mảnh vụn, coi đống phế thải ấy như bảo bối!”
“Cái con ranh này, ăn nói khiếp quá đấy!”
“Ha ha, đừng cù, nhột lắm….”
Sáng hôm sau, bố Ngô Hiểu Quân lên tàu về quê, mang theo ảnh, mang theo niềm vui, mang theo sự tự hào, phấn khởi trở về nhà.
Ngô Hiểu Quân ban nãy còn trầm ngâm trong nỗi buồn li biệt giờ đã ưỡn ngực nghênh đón một sự khởi đầu mới. Anh với Đàm Hiểu Na đã hẹn nhau chiều nay sẽ đi mua nhà, nhân tiện làm các thủ tục cho hoàn tất. Có thể hạnh phúc đến quá nhanh, quá dễ dàng nên cảm giác không chân thực. Nhân viên nhà đất Tiểu Triệu lần trước Ngô Hiểu Quân liên hệ nói với anh rằng giá nhà lại tăng lên rồi, mỗi mét tăng thêm mấy trăm tệ.
“Các người đang bóp cổ giết người đấy hả? Lần trước đã nói giá này sẽ không thay đổi nữa, mới chỉ có mấy ngày thôi mà!”, Ngô Hiểu Quân vô cùng bực bội.
“Chẳng còn cách nào khác thưa anh, thời buổi kinh tế thị trường mà. Giá nhà của cả nước tăng, mấy ngày nữa anh đến có khi lại tăng lên nữa rồi cũng nên!”, Tiểu Triệu nhẫn nại giải thích.
Ngô Hiểu Quân tức tối đẩy gọng kính: "Lần trước tôi cứ băn khoăn không hiểu các người sao không chịu nhận tiền đặt cọc, hóa ra là định im lặng chờ thời chứ gì?”
“Trần Tường Đông, trước đây anh lừa tôi thì thôi, chúng ta sống với nhau không rõ ràng mấy năm trời rồi, chuyện này nên kết thúc thôi. Chẳng nhẽ anh định ràng buộc tôi cả đời à?"
“Hài, anh thật sự không thể xa em, anh xin em đừng rời xa anh có được không? Không có em anh thật chẳng còn động lực gì nữa, anh không biết mình kiếm tiền để làm gì, có ý nghĩa gì nữa!”
Trần Tường Đông nói đến đây liền tháo kính xuống, tỏ vẻ hụt hẫng và đau đớn. Hắn ta thở dài rồi nói tiếp: "Mảnh đất công ty bỏ tiền mua ở Triều Dương lại có chút vấn đề, thủ tục chưa đầy đủ lại cộng thêm mấy khách hàng khó tính, tạm thời không thể xây nhà được. Chuẩn bị đến cuối năm rồi, ngân hàng lại giục trả nợ, lát nữa đi xem giám đốc Tạ nói sao. Đợi chuyện này giải quyết xong chúng ta sẽ nói chuyện tiếp...”
Trong văn phòng, Trâu Huệ đă hoàn toàn hòa đồng với tập thể, bản tính cũng được bộc lộ ít nhiều: lắm chuyện, thẳng tính, tham ăn. Lúc này cô đang trốn sau máy tính ăn vặt với Chu Tưởng Linh, chỉ có một mình Ngải Lựu Lựu chống cằm ngây người ngẫm nghĩ chuyện gì đó. Hai người vừa ăn vừa thì thầm to nhỏ.
Trâu Huệ nhìn Ngải Lựu Lựu: “Em thấy chắc là thất tình, trông chị ấy hoàn toàn biến thành một người khác rồi !”
Chu Tường Linh cười: “Khó nói lắm, cũng có thể là vừa rơi vào lưới t