Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/997 lượt.






Đúng lúc Ngô Hiểu Quân đang do dự thì Trình Triệu phú gọi điện đến, nói rằng mình đã bán đi ít cổ phiếu, “cắt thịt” ra cho anh vay hai vạn, giúp đỡ anh phần nào. Ngô Hiểu Quân thấy mắt mình ươn ướt, đúng là bạn bè tốt! Anh lập tức thông báo tin này cho Đàm Hiểu Na, cả hai thiếu điều nhảy cẩng lên vì sung sướng.
Đây chính là sự cám dỗ của nhà ở, những người không bôn ba ở bên ngoài không bao giờ biết được, được sở hữu một căn nhà ở thành phố này có ý nghĩa như thế nào. Nó có nghĩa là bạn đã có một chốn dung thân, không còn phải lang bạt nữa, không còn cô độc nữa, không còn là người ngoài của cái thành phố này nữa.
***
Buổi tối, trong phòng khách rất náo nhiệt, Trình Triệu phú, Lưu Du Hà và Ngải Lựu Lựu cũng đến chơi. Vẫn là Đàm Hiểu Na làm đầu bếp, thức ăn chính là lạp sườn và vịt hun khói. Lưu Du Hà và Ngải Lựu Lựu cũng tích cực vào bếp hỗ trợ, ai cũng sợ bị người khác đánh giá thấp, con gái mà, lúc nào chẳng hay so sánh. Thực ra Ngải Lựu Lựu không muốn đến, nhưng Đàm Hiểu Na dùng kế khích tướng, hỏi Ngải Lựu Lựu có phải sợ đến sẽ phải gặp Chung Hiểu Huệ không, bởi vì sợ sẽ nổi máu ghen nên không dám đến không? Ngải Lựu Lựu nào chịu thừa nhận, đành phải lì mặt đến, thôi thì cứ coi như kẻ nào đó không tồn tại, nên ăn thì cứ ăn, nên uống thì cứ uống, huống hồ cô lại rất thích ăn lạp sườn.
Lương Tranh không có ở nhà, thế nên càng không thể có Chung Hiểu Huệ, hôm nay anh phải đi tiếp khách hàng. Nhờ vậy mà Ngải Lựu Lựu cảm thấy thoải mái hơn nhiều thản nhiên nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Chỉ có điều cứ nhìn thấy phòng ngủ của Lương Tranh là trong tim cô lại khó chịu, chuyện tối hôm ấy cứ hiện ra mồn một trong đầu cô, cứ ám ảnh cô không chịu buông tha. Rốt cuộc bản thân mình vẫn chỉ là một con ngốc! Lâm Cường đã từ Thượng Hải về, mấy lần gọi điện hẹn Ngải Lựu Lựu đi ăn nhưng cô đều mượn cớ thoái thác, cô cảm thấy rất áp lực. Cảnh ngộ tối hôm đó đã trở thành một nút thắt rất khó cởi nhưng không thể không cởi trong lòng cô.
Chẳng mấy chốc một chai Nhị Oa Đầu đã cạn sạch. Đàm Hiểu Na là người tâm lí đã chuẩn bị chai thứ hai. Mấy người lại bắt đầu uống, có thể uống rượu cao hứng nên Ngô Hiểu Quân hỏi Lương Tranh; "Sao cậu không gọi Chung Hiểu Huệ đến, lâu lắm rồi không gặp cô ấy!.” mấy có gái đều đưa mắt nhìn Lương Tranh.
“Dạo này cô ấy bận một công trình mới, không có thời gian rảnh!", Lương Tranh cố làm vẻ bình tĩnh nói.
“Ừ, nên lấy sự nghiệp làm trọng, đúng là người đàn bà quyền lực!”, Ngải Lựu Lựu nịnh nọt.
Trình Triệu phú nâng cốc đứng dậy, nói với Lương Tranh: “Lúc ở Hồng Kông tôi nhìn nhầm người rồi, xin lỗi cậu nhé, hi vọng chuyện này không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người!”
“Làm gì có chuyện? Chẳng ảnh hưởng gì hết!”, Lương Tranh cố thể hiện thật tự nhiên để che giấu sự bối rối của mình.
Lưu Du Hà trợn mắt lườm Trình Triệu phú, gắp một đũa lớn thức ăn nhét vào miệng chồng: “Ngậm cái miệng vào, người ta yêu thương thắm thiết như vậy, cần gì anh phải lo thay hả?”
***
Ở trong nhà bếp, mấy cô gái đang dọn dẹp, Đàm Hiểu Na cố ý xán đến chỗ Lưu Du Hà, hỏi: “Hai người nhìn thấy gì ở Hồng Kông?”
“Cái gì? Chẳng nhìn thấy gì cả!”, Lưu Du Hà giả bộ nói.
"Ban nãy hai người nhà cô chẳng phải đã nói rồi sao? Hình như nhìn thấy Chung Hiểu Huệ ở Hồng Kông thì phải?"
“À, là nhìn thấy cô ta đi với một người đàn ông, nhưng mà chỉ là hiểu nhầm, người phụ nữ ấy trông rất giống Chung Hiểu Huệ thôi!”.
Ngải Lựu Lựu làm gì còn tâm trạng mà rửa bát, hai tai dựng cả lên để hóng chuyện. Không biết tại sao trong lòng cô lại rất hi vọng người ấy đúng là Chung Hiểu Huệ. Là để trả thù Lương Tranh cũng được, hay là vì đố kị cũng được, cô nghĩ như vậy đấy.
Ở trong phòng khách, mấy người đàn ông vẫn đang uống rượu, nói chuyện. Bố Ngô Hiểu Quân uống nhiều nên nói chuyện khá lớn tiếng, thỉnh thoảng còn lắc lư đầu. Lương Tranh và Trình Triệu phú mời ông thêm hai chén nữa, ông có vẻ không uống nổi nữa, đột nhiên bật khóc: "Giờ thì bác yên tâm rồi , mẹ Hiểu Quân qua đời rất sớm, bác lại chẳng có tài cán gì, đã để nó phải chịu khổ từ nhỏ. Đều là nhờ nó có tinh thần cầu tiến, chăm chỉ học hành giờ tìm được một người vợ tốt như vậy, cũng coi như có chỗ an thân ở cái thành phố này, bác thấy nở mày nở mặt lắm. Sau này đi gặp mẹ nó cũng có cái mà nói với bà ấy,...”
Ông vừa nói vừa khóc, Ngô Hiểu Quân cũng khóc theo, Trình Triệu phú vội vàng an ủi hai cha con. Lương Tranh lấy cớ đi vệ sinh, đứng trước gương, để mặc cho nước mắt trào ra, anh lại nhớ đến cha mẹ già của mình. Thương thay cho tấm lòng cha mẹ, chắc chắn họ rất nhớ mình, hi vọng mình lăn lộn ở bên ngoài có chí tiến thủ, được bình an. Nhưng bản thân mình thì sao? Hết lần này đến lần khác phụ lòng họ, sống tùy tiện, tiêu tốn biết bao thời gian vào những lí tưởng vô bổ...
Trình Triệu phú khó khăn lắm mới lái xe được về nhà, vừa vào nhà vệ sinh một cái là nôn thốc nôn tháo, chưa kịp định thần lại đã bị Lưu Du Hà chất vấn: “Anh lén tôi cho Ngô Hiểu Quân vay bao nhiều tiền, tiền đ