Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134991

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/991 lượt.

ình!”
“Ha ha, xem ra trưởng phòng cũng có kinh nghiệm về chuyện này đấy nhỉ?"
“Vớ vẩn, ai chẳng có tình yêu? Nói cho cô biết, lúc tôi còn trẻ được rất nhiều anh theo đuổi đấy. Đáng tiếc là giờ đã là một bà già, có cho cũng chẳng ai lấy nữa!"
“Em thấy chị chẳng già chút nào, vẫn còn rất xinh dẹp, hơn nữa thân hình lại gợi cảm nữa!”
“Thế sao? Đợi khi nào đến tuổi của tôi cô mới thấy áp lực!"
Chu Tường Linh vừa nói vừa xoa xoa mặt mình, vẻ rất tội nghiệp. Trâu Huệ lặng lẽ đến đằng sau lưng Ngải Lựu Lựu, "hù” một tiếng khiến Ngải Lựu Lựu giật nảy mình.
“Sao thế chị, tương tư à?”
“Cái con ranh này, càng ngày càng không biết lớn bé gì hết ! "
Ngải Lựu Lựu giơ tay định đánh Trâu Huệ nhưng cô ta tránh được: “Hi hi... cái này không phải em nói mà là trưởng phòng của chúng ta nói!”
Ngải Lựu Lựu liếc Chu Tường Linh, thấy cô đang nhét cả nắm thức ăn vào miệng, ngán ngẩm lắc đầu. Cô vươn vai một cái, than thở: “Trong phòng tài vụ lại bớt đi một gái ế rồi, thật là chán!”
“Em cũng có thể không ế mà, có ai ép em độc thân đâu?”, Chu Tường Linh vừa nhai vừa nói.
Ngải Lựu Lựu: “Em cũng đâu có muốn ế, nhưng đâu ai chịu lấy em đâu?”
Chu Tường Linh: “Lâm Cường chẳng phải đang nhỏ dãi trước em rồi hay sao? Em còn chờ gì mà không sà vào lòng anh ấy đi. Yêu đương trước, hết yêu đương rồi thì vẫn có tiền hộ thân mà. Như thế tốt biết mấy, một mũi tên trúng hai đích! Em xem chị hiện giờ đây này, tình cảm đã biến chất rồi, thế mà chẳng có gì, vẫn tay trắng...”
“Hay là cặp bồ đi vậy!”, Trâu Huệ trêu Chu Tường Linh.
“Cái con ranh này, toàn nói chuyện lăng nhăng...”
Trâu Huệ: “Trưởng phòng, chị Hiểu Na mua nhà rồi, chúng ta có cần chúc mừng gì không, nhận tiện bắt chị ấy khao luôn!”
“Cô chỉ biết ăn thôi! Mua nhà chưa chắc đã là chuyện vui, tuyệt đối đừng giẫm lên vết xe đổ của tôi đấy. Các cô không biết mua nhà xong áp lực thế nào đâu, phải thắt lưng buộc bụng khổ lắm, tôi chịu đựng đủ rồi. Các cô xem, tóc bạc đầy đầu rồi! Kiếp sau nhất định phải đầu thai vào một gia đình giàu có...”
“Làm vợ lẽ à?”, Trâu Huệ châm biếm.
Chu Tường Linh đứng phắt dậy, chỉ vào mặt Trâu Huệ: “Cái con ranh này, để xem tôi xử lí cô ra sao?”
Trâu Huệ chạy quanh văn phòng: “Ối ối...em sai rồi , trưởng phòng xin tha mạng!”
***
Mấy ngày sau, trong một quán cà phê trên đường Đại Vọng, Chung Hiểu Huệ và Lương Tranh ngồi trong một góc nhỏ, không khí khá ngột ngạt, đây là lần gặp đầu tiên kể từ sau Quốc khánh. Đôi bên dường như đã xa cách đi nhiều, Chung Hiểu Huệ trông có vẻ u sầu, khiến người khác cảm thấy tội nghiệp. Lương Tranh trầm ngâm, trông càng chững chạc và cứng cỏi. Hai người đều dùng thìa khuấy đều cốc cà phê, ai nấy đều có những suy nghĩ riêng. Lương Tranh cuối cùng không chịu nổi thứ không khí ngột ngạt này đành lên tiếng trước: “Dạo này em vẫn khỏe chứ?”
Chung Hiểu Huệ mỉm cười: “Em vẫn khỏe, còn anh?”
Cũng bình thường. Chẳng có việc gì vui mà cũng chẳng có việc gì buồn!”
"Em định nghỉ việc...”
“Ơ, sao lại nghỉ việc?"
“Em muốn nghỉ ngơi một thời gian. Có phải anh muốn em về gặp bố mẹ anh không? Sau này có nhiều thời gian lắm!”
Chung Hiểu Huệ thấy Lương Tranh không nói gì, vẻ mặt cũng là lạ nên hỏi: “Sao thế, anh không có thời gian à? Hay là anh đã thay đổi ý kiến. không sao đâu, anh cứ nói thẳng cho em biết!”
“Đúng là thời gian không có thật... Chuyện này chúng ta bàn sau vậy!”, Lương Tranh vốn định nói dối Chung Hiểu Huệ rằng mình đã thích người khác rồi , nhưng mặt đối mặt với cô, anh không nói ra lời. Thôi cứ để thời gian xóa nhòa đi mọi thứ,
Chung Hiểu Huệ là một người con gái thông minh, cô sẽ hiểu ra thôi.
“Ừ, căn hộ nơi em ở chuẩn bị đến hạn hết hợp đồng rồi , nếu có thời gian rảnh anh để ý giúp em xem có căn hộ nào cho thuê không nhé?”
“Cũng được, Ngô Hiểu Quân thường hay liên hệ với những hộ dân trong chung cư, anh sẽ bảo cậu ta để ý giúp em!”
"Vậy cảm ơn anh trước nhé!”
“Đừng khách sáo!”
Lương Tranh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em còn nhớ Trình Triệu phú không? Vợ chồng cậu ta Quốc khánh vừa rồi đi Hồng Kông chơi, nói nhìn thấy một nữ minh tinh rất giống em!”
Chung Hiểu Huệ cười gượng gạo: “Ờ, thế sao? Em đâu có xinh đẹp đến thế?"
Lương Tranh cười gượng: “Em khiêm tốn quá!”






Hai người nói chuyện một lúc, Lương Tranh vì phải ra sân bay đón khách hàng nên thanh toán hóa đơn và đi trước. Chung Hiểu Huệ ngồi một mình trong quán cà phê, nghĩ ngợi rất nhiều. Cô nghĩ lại những chuyện quá khứ giữa cô và Trần Tường Đông, nghĩ đến cách cư xử của Lương Tranh những ngày qua và cả những gì mà Lương Tranh vừa mới nói. Ra khỏi quán cà phê, Chung Hiểu Huệ thực sự không chịu nổi nữa, những ấm ức mấy ngày nay cứ chồng chất trong lòng, ám ảnh cô không chịu buông tha. Khoảnh khắc này, cô đã sụp đổ, cô bật khóc. Chung Hiểu Huệ bắt một chiếc taxi, lái xe hỏi cô đi đâu, Chung Hiểu Huệ nói đi đâu cũng được, cứ ra khỏi Bắc Kinh là được. Lái xe nhìn qua gương chiếu hậu thấy Chung Hiểu Huệ khóc lóc nức nở