Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/994 lượt.

chắc cũng đoán ra được đại khái có chuyện gì. Lái xe liền hỏi:
“Cô gái, chúng ta đi một vòng, đợi tâm trạng cô ổn hơn rồi tính tiếp nhé !”
"Đi thôi...”
Chung Hiểu Huệ từng nghĩ rằng rời xa Trần Tường Đông, mình sẽ hoàn toàn tự do, cho dù là thân thể hay tinh thần. Nhưng hóa ra chuyện này chẳng hề đơn giản.
Tối hôm ấy, ở trên Nguyệt Lượng Hà, Trần Tường Đông kiên quyết giữ Chung Hiểu Huệ lại. Ba người đang uống rượu thì đột nhiên Chung Hiểu Huệ thấy đầu mình bị choáng, sau đó phát hiện ra giám đốc Tạ chạy đến dìu cô. Ánh mắt rạo rực của giám đốc Tạ đằng sau cặp kính khiến cho Chung Hiểu Huệ ghê tởm, những chuyện sau đó thế nào cô hoàn toàn không hay biết. Nửa đêm tỉnh lại cô phát hiện mình đang nằm trên giường, không mảnh vải che thân... Chung Hiểu Huệ đã trở thành món hàng trao đổi của Trần Tường Đông, cho dù là đến phút cuối cùng, hắn vẫn muốn vắt kiệt những “giá trị” cuối cùng của cô. Rốt cuộc cô chỉ là một món đồ chơi của một kẻ giỏi tính toán. Chung Hiểu Huệ tức điên lên, gọi điện cho Trần Tường Đông nhưng không liên lạc được.
“Mua được nhà bố mẹ cũng chẳng được hưởng, chẳng qua chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi. Bản thân vô dụng lại còn trách người khác!”
"Vậy cô đi mà tìm người nào có tài ấy!”
“Tìm thì tìm…”
Hai người đang cãi nhau thì Lương Tranh về. Đàm Hiểu Na thấy bực bội nên chẳng buồn chào hỏi mà xách túi đi thẳng. Tâm trạng của Lương Tranh hôm nay cũng chẳng tốt, đối mặt với sự "nhiệt tình” của Chung Hiểu Huệ, anh lại thấy không thể tiêu hóa nổi, cũng chẳng thể hiểu nổi tâm tư của cô. Đằng sau nhất định có vấn đề gì đó. Lương Tranh nghĩ đến một loạt những chuyện đã xảy ra từ trước đến giờ: chuyện ở sân golf, chuyện ở Hồng Kông, còn cả hành tung bí ẩn của Chung Hiểu Huệ thường ngày... tất cả đều khiến Lương Tranh nghi ngờ Chung Hiểu Huệ có một “bồ nhí”.
Ngô Hiểu Quân thấy Lương Tranh ngồi thừ người ra liền vò đầu bứt tai tự lẩm bẩm: “Chê tôi vô dụng, không mua nổi nhà à. Đã thế mai tôi đi mua xổ số, tôi mà trúng giải tôi sẽ lấy tiền đập vào mặt cô!”
“Thôi đủ rồi, đừng cằn nhằn nữa, mau đi tắm đi!”
"Trông bộ dạng cậu có vẻ hẹn hò không thuận lợi nhỉ?”
“Hài... mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, tốt nhất nên tự biết mình là ai để mà an phận cho lành!"
“Ừ, thôi nghỉ sớm đi!”
***
Bắc Kinh bắt đầu chuyển lạnh. Buổi trưa, chút ánh mặt trời ấm áp khiến cho con người thấy mơ màng buồn ngủ. Một con gió nhẹ lướt qua, mang theo khí lạnh khiến cho người ta cảm thấy tỉnh táo hơn. Cảm giác thay đổi này khiến người ta nghĩ đến ngôn ngữ của vạn vật: mùa đông đã đến rồi !
Ngải Lựu Lựu mặc một chiếc áo măng tô, rụt cổ vào trong áo cho ấm áp rồi đi thẳng lên phòng Cúc Hương Thư của khu nghệ thuật 798. Cúc Hương Thư nằm ở khu trung tâm của khu nghệ thuật Đạo Dơn Tự của Bắc Kinh, là không gian tổng hợp giữa văn hóa, nghệ thuật và thương nghiệp của nghệ thuật đương đại kinh điển. Ngải Lựu Lựu vừa đến Quán cà phê sách của Đức thì phát hiện Lâm Cường đang ngồi trong góc vẫy tay gọi cô. Ngải Lựu Lựu đi đến gần mới phát hiện còn có hai người phụ nữ khác đang ngồi đấy.
Lâm Cường đứng dậy giới thiệu từng người một, một người là mẹ anh, đoan trang, tao nhã, ánh mắt sắc bén; một người cô đã từng gặp ở Thượng Hải, là cô em gái xinh đẹp và thời trang của Lâm Cường. Ngải Lựu Lựu đợi Lâm Cường giới thiệu xong liền lịch sự ngồi xuống. Cô phát hiện ra rằng mẹ Lâm Cường cứ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt soi mói như đang soi con dâu. Phục vụ bê mấy cốc cà phê đến, Ngải Lựu Lựu nhấp môi, mùi vị cũng không tồi, tinh thần tỉnh táo hơn hẳn.
“Tiểu Ngải, nhà cháu ở đâu thế?", mẹ Lâm Cường hỏi.
“Nhà cháu ở Nhạc Dương, Hồ Nam ạ”, Ngải Lựu Lựu vui vẻ đáp lời.
“Nhạc Dương là một thành phố tuyệt vời, nổi tiếng bởi văn hóa và lịch sử. Động Đình Hồ thật là đẹp, núi non nước biếc quả tuyệt vời!”
"Bác từng đến đó rồi ạ?”
“Ừ, bác đến đó một lần, có cơ hội nhất định phải đi lần nữa. Nhà cháu còn có ai nữa?”
“Nhà cháu còn bố mẹ và một cô em gái ạ!
“Ờ, bố mẹ cháu sức khỏe vẫn tốt chứ, đi nghỉ hưu chưa?”
“Bố cháu nghỉ hưu rồi, còn mẹ cháu làm kế toán ở một công ty nhà nước ạ".
"Thảo nào mà cháu học chuyên ngành tài vụ. Tiểu Ngải đã đến hai nhăm tuổi chưa?”
Ngải Lựu Lựu đỏ bừng mặt, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
“Mẹ à...", Lâm Cường ném ánh mắt oán trách về phía mẹ, mẹ anh bật cười. Em gái Lâm Cường ngồi bên cạnh cũng cười không mím môi lại được, chỉ có Ngải Lựu Lựu là thấy rất mất tự nhiên cứ như thể bị người khác thẩm tra ấy. Buổi trưa, lúc nhận được điện thoại của Lâm Cường, anh không nói có cả mẹ với em gái anh, mà chỉ nói mời cô đến 798 đi dạo cho đỡ buồn. Đây rõ ràng là một cuộc ra mắt phụ huynh mà Lâm Cường đã âm thầm sắp đặt, tự nhiên Ngải Lựu Lựu lại thấy hoang mang, cô cảm thấy Lâm Cường không tôn trọng cô, ít nhất cũng phải thông báo trước tình hình chứ không phải lừa cô đến như thế này.
Nửa tiếng sau, em gái Lâm Cường được một anh chàng nước ngoài đến đón đi. Mẹ Lâm Cường bảo anh chọn mấy cuốn sách về chủ tịch Mao, nói rằng bố anh đã dặn phải mua mấy


pacman, rainbows, and roller s