XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.

hể mài ra ăn, đàn bà suy cho cùng vẫn cần phải nhẫn tâm một chút! Bành Thao cũng không tồi, anh ấy đối xử với tôi rất tốt”
"Con ranh này, sao tôi cảm thấy cậu cứ như biến thành người khác vậy?”
Đàm Hiểu Na đứng dậy rót hai cốc nước, nhìn điện thoại rồi thở dài: “Đều là bị bức ép cả thôi. Cậu nhìn đi, tôi và Ngô Hiểu Quân vì chuyện nhà cửa mà cãi nhau ầm ĩ, hơn nữa áp lực lại quá lớn, cứ nghĩ đến việc phải chịu đựng như vậy mấy chục năm liền, tôi không rét mà run! Đây là còn chưa lấy nhau nhé, lấy nhau rồi có con nữa thì càng khó khăn hơn, cậu bảo sau này biết sống thế nào? Vì một căn nhà mà trói buộc bản thân cả đời, thậm chí cả đời con cháu mình nữa, như vậy có đáng không?”
Ngải Lựu Lựu cười: “Bánh mì sớm muộn gì cũng có, phải từ từ. Thực ra nhà cửa sớm muộn gì cũng phải mua thôi!”
“Thôi đủ rồi, sao cậu không để từ từ, sao cậu lại chọn phó tổng Lâm chứ không phải là Lương Tranh?”
"Sao lại lôi tôi vào đây hả, tại sao tôi phải chọn Lương Tranh chứ, anh ta đâu giống một thằng đàn ông!"
Đám Hiểu Na ngồi sát vào Ngải Lựu Lựu, nhìn thẳng vào khuôn mặt cô, cười tinh quái: “Hi hi... cái lần say rượu làm bừa ấy chắc là xảy ra chuyện giữa cậu và Lương Tranh chứ gì? Lại còn dám nói với tôi là bạn học đại học chứ!”
Ngải Lựu Lựu có tật giật mình, vội vàng lên tiếng phản bác: "Cậu... cậu dở hơi à? Sao tôi có thể có chuyện gì với anh ta được chứ? Mấy ngày hôm ấy tôi hoàn toàn không ra khỏi cửa!”
"Càng nói càng điêu, tôi thấy cậu nên khai thật đi. Mau kể cho tôi nghe quá trình xảy ra sự việc đi!”
Ngải Lựu Lựu mặt đỏ lựng, tức đến méo mặt: “Cái con ranh này, ở bên cạnh Bành Thao chưa được bao lâu đã trở thành lưu manh rồi đấy!”
“Ha ha ha, đỏ mặt rồi kìa, còn dám xảo biện! Ha ha... chết cười...”
Ngải Lựu Lựu đang định nhảy bổ vào Đàm Hiểu Na thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, là một tin nhắn. Ngải Lựu Lựu mở ra xem, kinh ngạc đến đờ người ra, thật không dám tin vào mắt của mình. Đó là một bức ảnh, trong bức ảnh là một người đàn ông và một người đàn bà đang ở trạng thái khỏa thân. Người đàn ông chẳng phải ai khác mà chính là Lâm Cường, người đàn ông mà cô đang qua lại; còn người đàn bà kia chính là Ngũ Sảnh Sảnh. Ngải Lựu Lựu cảm thấy thật ghê tởm, buồn nôn, cô vội vàng lao vào trong nhà vệ sinh... Đàm Hiểu Na cũng vội vàng chạy vào theo, gõ cửa ầm lên: “Cậu không sao chứ, Lựu Lựu, có phải buồn nôn không?”
“Oẹ...”, bên trong vọng ra tiếng nôn ọe của Ngải Lựu Lựu.
***
Ngày hôm sau, Ngải Lựu Lựu không đi làm. Đàm Hiểu Na hỏi cô vì sao nhưng cô không nói. Chẳng nhẽ cô ấy có thai rồi , đứa bé là của Lương Tranh hay là phó tổng Lâm? Đàm Hiểu Na miên man suy nghĩ suốt cả ngày, định nói cho trưởng phòng Chu và Trâu Huệ biết tin giật gân này nhưng cô lại cảm thấy như vậy là bán đứng Ngải Lựu Lựu. Nhưng nếu không nói ra, phải giữ ở trong lòng thì thật sự khó chịu. Lần đầu tiên trong dời Đàm Hiểu Na cảm thấy đi làm chẳng khác gì bị giam trong nhà ngục, một ngày dài như cả năm trời. Hết giờ làm, cô vội vàng về nhà. Về đến khu đô thị, cô vào siêu thị mua chút hoa quả tươi trước, sau đó trên đường về, lúc đi qua hiệu thuốc, Đàm Hiểu Na chợt nghĩ nên mua một cái que thử thai.
Đàm Hiểu Na vừa ra khỏi hiệu thuốc thì Ngô Hiểu Quân đi vào. Anh đẩy gọng kính trên sống mũi, mặt đầy vẻ khinh bỉ.
Đàm Hiểu Na mở cửa phòng, phát hiện cửa phòng Ngải Lựu Lựu khóa bèn gõ cửa nhưng không có động tĩnh gì. Đàm Hiểu Na càng gõ mạnh hơn, bên trong liền vọng ra tiếng quát giận dữ của Ngải Lựu Lựu: “Đừng làm phiền tôi!"
“Lựu Lựu, là tôi mà! Tôi mua hoa quả cho cậu, mau ra đây ăn đi!"
“Không ăn, đang bực mình đây! "
“Rót cuộc có chuyện gì? Cậu đừng làm tôi sợ mà!”
“Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn...”
Nghe Ngải Lựu Lựu oán thán, Đàm Hiểu Na cảm thấy mình đã đoán đúng đến tám chín phần. Nếu như là của phó tổng Lâm, hai người tổ chức đám cưới thì quá tốt rồi còn gì! Nhưng đây chắc chắn là của Lương Tranh, nếu không Ngải Lựu Lựu đã không đau khổ như vậy. Đàm Hiểu Na bạo gan đưa ra một quyết định, cô quyết định sẽ gọi điện cho Lương Tranh, thám thính tình hình xem sao.
Đàm Hiểu Na trốn ra ngoài ban công, lấy điện thoại, hắng giọng nói: "Anh Lương Tranh hả ? Tôi muốn hỏi anh một chuyện...
“Hỏi đi, không biết thì thôi, nếu biết nhất định sẽ nói. Trong tay tôi có đầy đủ tài liệu có liên quan đến cuộc sống của Ngô Hiểu Quân”.
“Vớ vẩn, chẳng liên quan gì đến anh ta cả! Có phải Quốc khánh vừa rồi anh với Ngải Lựu Lựu đã uống rượu không?”
“Uống thì làm sao, không uống thì làm sao?”
“Rót cuộc là có uống hay không? Tôi nghe nói anh đã chuốc cho cô ấy say, có đúng không hả?"
“Nói láo, chính cô ta tự uống đấy chứ, tôi đâu có chuốc? À phải rồi, cô hỏi chuyện này làm gì?”
“Hừ hừ, anh làm chuyện thất đức, hại cả đời cô ấy rồi !”
Đàm Hiểu Na không cho Lương Tranh có cơ hội giải thích mà thẳng thừng cúp máy. Giờ thì Đàm Hiểu Na càng tin tưởng vào những suy đoán của mình, cô rất muốn vào an ủi Ngải Lựu Lựu, nhưng lại không biết phải nói thế nào, Bỗng chốc Đàm Hiểu Na cảm thấy rất bứt rứt, cái cảm giá