Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/981 lượt.

bánh ga tô sinh nhịt rất to, chuẩn bị đi vào bên trong thì nghe thấy có người gọi mình, ngoảnh đầu lại thấy Lưu Du Hà và Trình Triệu phú. Vợ chồng họ cũng vừa ra khỏi xe, ai nấy đều mặc áo dày như con gấu, mùa đông đã âm thầm tìm đến thật rồi .
Hôm nay là ngày sinh nhật của Đàm Hiểu Na, bọn họ liền đến chơi. Lúc này Lương Tranh dang vô cùng khó xử, Đàm Hiểu Na bảo anh qua bên đó chơi, nhưng Ngô Hiểu Quân lại bảo Lương Tranh phải ở nhà uống rượu với anh ta. Lương Tranh cũng biết sở đĩ Đàm Hiểu Na gọi mình sang không phải vì mình có vai trò quan trọng mà chỉ là để tìm cách đánh tiếng với Ngô Hiểu Quân, như kiểu: Hôm nay bạn trai tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi rất hạnh phúc, mất tôi rồi anh sẽ phải hối hận. Hoặc muốn chọc tức Ngô Hiểu Quân, rủ bạn bè đến chơi cho vui, cô lập Ngô Hiểu Quân.
Ngô Hiểu Quân biết tin này liền một mực không cho Lương Tranh đi. Đây rõ ràng là mất cân bằng về tâm li, anh ta không đi cũng không chịu cho Lương Tranh đi. Hay nói cách khác Ngô Hiểu Quân đang tức. Anh không muốn để Lương Tranh chứng kiến cảnh bọn họ vui vẻ, anh đố kị, anh căm hận. Ngô Hiểu Quân nhốt mình trong nhà suốt một thời gian rồi, tại sao lại chọn đúng vào lúc này để đòi uống rượu chứ?






Lương Tranh định bụng thuyết phục Ngô Hiểu Quân: “Tôi đi chào hỏi vài câu rồi về, tôi về sẽ uống với cậu!”
Ngô Hiểu Quân cười khẩy: “Thôi khỏi, cậu đi chơi đi, bên đó vui lắm đấy, còn có em Ngải của cậu nữa, lại có nhiều thứ ngon lành đợi cậu!”
Lương Tranh cũng cười: “Ha ha, chỉ có người anh em là hiểu tôi. Có cần tôi thay cậu gửi lời chúc đến bạn gái cũ của cậu không?”
“Biến!”
“Ừ, rất rõ ràng, tôi nhất định sẽ truyền đạt giúp cậu!”
Lương Tranh ngồi cạnh Trình Triệu phú quan sát, Ngải Lựu Lựu ngồi bên cạnh Lâm Cường. Lâm Cường không biết vô tình hay hữu ý đặt tay lên vai Ngải Lựu Lựu, Ngải Lựu Lựu lại không nỡ thẳng thừng từ chối trước mặt mọi người. Lương Tranh nhìn thấy hết, trong lòng vô cùng khó chịu, thấp thỏm như ngồi trên thảm đinh. Anh nhớ lại trước đây Chung Hiểu Huệ cũng từng dựa vào mình như vậy, thế mà giờ không biết cô đang làm gì, mọi chuyện cứ như một giấc mộng. Lại thêm vào mấy câu bông đùa trước đó của Trình Triệu phú khiến cho Lương Tranh vô cùng buồn bã, bùi ngùi...
Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng cao cấp, các món ăn đủ cả màu mùi và vị, không gian lại vô cùng tao nhã, nhờ đó mà ai cũng ăn ngon miệng. Bành Thao nói làm ở nhà phiền phức, mặc dù tài nghệ nấu nướng của Đàm Hiểu Na rất tuyệt nhưng anh nghĩ rằng vào ngày sinh nhặt, cô cần được thư giãn đôi chút. Sở dĩ Bành Thao có thể nắm bắt được trái tim Đàm Hiểu Na nhanh như vậy là nhờ sự cẩn thận và biết quan tâm của anh ta. Hai người sống chung với nhau chẳng khác gì một sự “hợp tác” lâu dài, đôi bên cần thấu hiểu và biết bao dung cho nhau.
Lúc ăn cơm, Bành Thao và Đàm Hiểu Na liên tục gắp thức ăn cho nhau, chẳng khác gì đôi vợ chồng mới cưới. Lương Tranh nhớ đến Ngô Hiểu Quân một mình cô đơn ở nhà, thật tội nghiệp. Mà nhìn thấy Lâm Cường và Ngải Lựu Lựu ngồi bên nhau, trai tài gái sắc, thì thầm to nhỏ, cũng thấy tội nghiệp cho bản thân mình. Một năm nữa chẳng mấy chốc lại qua đi rồi, lẽ nào anh lại phải tiếp tục hành trình xem mặt của mình? Lương Tranh thầm thở dài.
Ăn cơm xong, Lâm Cường mời mọi người đi hát karaoke, ai nấy đều hào hứng. Lương Tranh liền mượn cớ mình còn có việc để từ chối, một mình bắt xe về khu đô thị Quốc Mỹ. Mở cửa ra, Lương Tranh thấy Ngô Hiểu Quân đang nằm trên ghế xem ti vi liền lôi Ngô Hiểu Quân dậy: “Đi uống rượu đi! Tôi đáng mặt bạn bè lắm chứ, ăn qua loa vài miếng rồi bỏ mặc các người đẹp để về đây uống rượu giải sầu với cậu đấy !”
“Nếu đáng mặt bạn bè đã chẳng bỏ tôi lại một mình, chắc chắn cậu bị ghẻ lạnh hoặc nhìn thấy Ngải Lựu Lựu đi cùng với cái tên họ Lâm kia nên nảy sinh lòng ghen tị rồi !”, Ngô Hiểu Quân vẫn còn để bụng chuyện bị Lương Tranh bỏ rơi nên nói thẳng chẳng chút kiêng nể.
"Tôi có lòng mà cậu nỡ nói như vậy, thôi khỏi đi nữa!”
Ngô Hiểu Quân vênh mặt: “Thôi được rồi , xem như tôi lỡ lời, chúng ta cùng say!”
Ra đến cầu thang, Lương Tranh dừng lại, trịnh trọng nói: “Nói cho cậu biết chuyện này, nhưng cậu phải thật bình tĩnh đấy!”
Ngô Hiểu Quân đẩy gọng kính, cố làm vẻ trấn tĩnh: “Bọn họ sống chung rồi chứ gì?”
“Còn nghiêm trọng hơn cái này nhiều, xem bộ dạng của họ có vẻ sắp kết hôn rồi ...”
“Ừ, cũng nên cưới rồi!"
“Người anh em, có cách gì thì giờ vẫn còn kịp đấy!”
“Có cách, cách là đi uống rượu!”
Tối hôm ấy, Ngô Hiéu Quẳn trước giờ vẫn trầm ngâm nhưng hôm nay lại uống rất nhiều rượu, nói cũng rất nhiều, thế nhưng anh không say. Ngược lại, Lương Tranh ngồi yên lặng uống rượu, cuối cùng lại say khước, thậm chí còn say hơn cả lần đi uống với Hướng Hải. Khi Ngô Hiểu Quân dìu Lương Tranh về đến khu đô thị, anh còn lèm bèm đòi đi tìm Ngải Lựu Lựu, anh muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc lời hứa hẹn lần trước ở Starbucks giữa anh với cô có còn tính không. Ngô Hiểu Quân cười hà hê, nhưng không đáp lời L