Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/977 lượt.
c bất lực khiến cô khó chịu.
Lương Tranh đang nằm trên sôpha vô cùng ngạc nhiên, lẽ nào Ngải Lựu Lựu đã nói cho Đàm Hiểu Na biết toàn bộ sự việc ngày hôm ấy? Không thể nào, chuyện này đâu thể tùy tiện nói cho người khác biết? Thôi mặc kệ, cô ta muốn nói cho ai thì nói, nhưng Đàm Hiểu Na lấy tư cách gì mà tra hỏi mình chứ? Cô ta có ý đồ gì đây? Lương Tranh càng nghĩ càng mơ hồ, cuối cùng quyết định không nghĩ nữa, kiếm đại một tờ tạp chỉ để đọc.
“Ai thế?”, Ngô Hiểu Quân đang ủ rũ ngồi trên ghế xem ti vi liền giả bộ hỏi.
Lương Tranh cáu kỉnh nói: “Còn có thể là ai, là người tình cũ của cậu, quý cô Đàm Hiểu Na!”
“Người tình cái con khỉ, trước đây đúng là tôi mù!”
"Chia tay thì chia tay cho êm đẹp, sao phải sỉ nhục người ta như vậy! Hơn nữa nếu cậu thấy bất mãn có thể theo đuổi lại cô ấy, suốt ngày mặt mày xầm xì, chẳng ra làm sao cả!”
“Tôi đang khó chịu, anh có gì thì nói mau đi!”
“Cô nói chuyện tối đó của chúng ta cho Đàm Hiểu Na biết à? Lương Tranh cố gắng đè chặt giọng nói của mình, đầu tiên phải hỏi cho rõ tình hình rồi mới nổi điên cũng chưa muộn.
“Tối đó? Chuyện gì?”
“Chính là cái hôm bạn học của tôi là Hướng Hải đến Bắc Kinh chơi đó, tối ấy chúng ta đều say...”
“Sao?”
“Đàm Hiểu Na nói tôi chuốc cho cô say, còn làm chuyện thất đức nữa!”
“Thì chính anh chuốc tôi say rồi định làm chuyện xấu xa, thế thì sao, oan cho anh à?”
“Chuyện này có cần thiết phải công bố cho cả thiên hạ biết không? Tôi cũng là vì uống rượu say nên mới...”
“Sao anh không nói lúc ấy đột nhiên anh biến thành trẻ con, không chỉ muốn làm nũng mà còn đòi bú sữa nữa đi?”
“Ngải Lựu Lựu, cô giỏi lắm, tôi sẽ nhớ chuyện này!”
“Nếu không nhớ nổi thì cứ nói với tôi!”
Còn chưa đợi Lương Tranh định thần lại, Ngải Lựu Lựu đã cúp máy.
***
Tối hôm sau, ở quán cà phê Thượng Đảo, Đàm Hiểu Na nhấp một ngụm cà phê:
“Nói đi, có chuyện gì thế?”
Ngô Hiểu Quân ngẩng đầu nhìn Đàm Hiểu Na, cười nói: “Không có chuyện gì, chỉ muốn gặp và nói chuyện với em thôi!”
“Anh có thời gian rảnh rỗi thế sao không tranh thủ viết cho xong cuốn sách của anh đi !”
“Sách vẫn đang viết, đây chẳng phải là ra ngoài tìm cảm xúc sao?"
Đàm Hiểu Na cười khẩy: “Anh không định xem tôi thành nhân vật chính đấy chứ?”
“Anh ta đối xử với em thế nào?”, Ngô Hiểu Quân đột ngột chuyển chủ đề.
“Rất tốt..”
Ngô Hiểu Quân châm một điếu thuốc, nhả khói: “Anh cảm thấy ngưỡng mộ, đố kị và căm hận..."
“Tôi không hiểu!”
"Ngưỡng mộ hai người có thể ở bên nhau, đố kị vì anh ta có được tình yêu của em, căm hận vì bản thân mình vô dụng không thể giữ được trái tim em...”
“Anh làm sao biết được anh ta có được tình yêu của tôi? Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, chúng ta đổi chủ đề đi!"
"Hai người khi nào thì cưới?”
“Sắp rồi, vẫn chưa quyết định thời gian cụ thể!”
Ngô Hiểu Quân gẩy gẩy tàn thuốc lá: “Anh chúc phúc cho hai người!"
“Cảm ơn, hi vọng anh cũng sớm tìm được hạnh phúc!”
“Thực ra anh đã quen với cuộc sống một mình rồi ...”
Mười phút sau, trong một góc nhỏ ở khu đô thị Quốc Mỹ, Ngô Hiểu Quân ôm siết Đàm Hiểu Na trong vòng tay, hai người cùng bật khóc nức nở. Mãi cho đến khi chia tay, Ngô Hiểu Quân vẫn không có dũng khí để níu kéo Đàm Hiểu Na. Nguyên nhân rất đơn giản, anh biết mình không thể mang lại cái hạnh phúc mà Đàm Hiểu Na cần. Đôi khi buông tay cũng là một kiểu yêu.
Về đến nhà, Ngô Hiểu Quân liền kể lại tỉ mỉ chuyện đi gặp Đàm Hiểu Na cho Lương Tranh nghe. Ban đầu Lương Tranh cảm thấy rất thú vị, về sau lại thấy chẳng ra làm sao. Anh tưởng tượng mình là Ngô Hiểu Quân, nếu như Ngải Lựu Lựu sắp sửa bước vào lễ dường với một người đàn ông khác, anh sẽ có cảm nhận như thế nào. Sẽ không ôm lấy cô mà khóc, nhưng có một điều anh dám khẳng định, rằng anh sẽ rất buồn bã. Bởi vì trong lòng anh luôn có hình bóng của cô, chỉ có điều đến tận lúc này anh mới phát hiện mà thôi...
Lương Tranh vật vã suốt hai ngày liền, cảm thấy nên chủ động tấn công thì hơn, phải để cho Ngải Lựu Lựu biết được tâm ý của mình, không thể làm bộ làm tịch như trước đây được nữa, như vậy chỉ khiến anh cảm thấy hối tiếc mà thôi. Lương Tranh gọi điện cho Đàm Hiểu Na, khéo nói muốn gặp Ngải Lựu Lựu, nghe nói cô ấy không được khỏe. Đàm Hiểu Na tưởng rằng Lương Tranh cũng có chút lương tâm nên cũng vui vẻ giúp đỡ Lương Tranh chuộc tội.
Đàm Hiểu Na mở cửa ra, phát hiện Lương Tranh ôm một bó hoa hồng to đùng vào. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lương Tranh căng thẳng, ngại ngùng, trong lòng thấy buồn cười lắm, nhưng không dám cười. Lương Tranh đi theo sau Đàm Hiểu Na vào nhà, nghiêm nghị ngồi xuống ghế. Đàm Hiểu Na gõ cửa phòng Ngải Lựu Lựu, không thấy có động tĩnh, lại gõ thêm mấy cái nữa, vẫn chẳng có phản ứng gì. Đàm Hiểu Na tưởng rằng Ngải Lựu Lựu không có nhà, đang định lấy máy gọi thì cửa phòng mở ra. Ngải Lựu Lựu đầu tóc rối bời, mặc một chiếc váy ngủ trong suốt bằng lụa, nội y màu đỏ bên trong thấp thoáng qua làn áo mỏng. Cô ngáp dài một cái, vươn