Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/979 lượt.

ương Tranh mà lôi xềnh xệch anh vào thang máy.
***
Sáng hôm sau, Lương Tranh bò dậy khỏi giường, đầu óc vẫn còn quay cuồng. Nhìn thấy Ngô Hiểu Quân binh thản ngồi xcm tivi, anh vò đầu than thở: “Cậu có đau đầu không, sao tôi có cảm giác như uống phải rượu giả thế nhỉ?”
Ngô Hiểu Quân nhìn Lương Tranh: “Không đâu, rượu là thật nhưng người là giả!”
Lương Tranh trợn tròn mắt: “Người giả?
“Lời hứa ở Starbucks rót cuộc là cái gì hả?
“Cái gì mà Starbucks?"
“Thế nên tôi mới nói là người giả..."
Ngô Hiểu Quần nói xong liền một mình đi ra ban công, đưa mắt nhìn khắp thành phố. Gió ngoài cửa nhè nhẹ thổi qua, rất lạnh, nhưng nó có thể khiến con người ta tỉnh táo. Kể từ lúc trong nhà bật điều hòa hai tư trên hai tư giờ, không khí dường như đông đặc lại, thỉnh thoảng cũng cần mở cửa sổ ra cho thoáng khí. Ánh nắng mặt trời bên ngoài rất dịu đàng, phản chiếu qua kính cửa sổ lấp lánh. Con đường trước mặt vẫn tấp nập xe cộ qua lại, đám trẻ con vui vẻ nô đùa dưới sân, đám người lớn đứng bên cạnh khua chân múa tay, cứ như thể được trở lại với thuở niên thiếu của mình. Ngô Hiểu Quân không biết phải chờ đến mấy năm nữa mới được dắt tay con mình đi dạo, hít thở không khí trong lành. Cổ họng anh chợt thấy ngưa ngứa, ho một tràng dài, ho đến mức chảy nước mắt.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi không cười cậu đâu mà sợ!”, không biết Lương Tranh đã ra ban công từ lúc nào, trông có vẻ cũng đang có tâm sự.
“Cậu với Ngải Lựu Lựu có hứa hẹn gì thế? Tôi tò mò quá, là thật à?”, Ngô Hiểu Quân cố ý lùi lại, đứng sát cạnh Lương Tranh.
“Tết Nguyên đán cùng đi xem pháo hoa”.
“Ở Bắc Kinh ư? Tết Nguyên đán có thể xem pháo hoa ư?”
“Đến Yến Hiệu xem!”
“Lãng mạn gớm nhỉ, chỉ sợ tên họ Lâm đó không đồng ý thôi!”
Lương Tranh cười như mếu: “Liên quan gì đến tên họ Lâm ấy, quan trọng là phải xem Ngải Lựu Lựu kia!\'\'
Ngô Hiểu Quân thở dài, lạnh lùng nói: “Nghe nói cái tên họ Lâm ấy với Ngải Lựu Lựu cũng chuẩn bị kết hôn rồi, mẹ anh ta đã từ Thượng Hải đến tận đây để gặp cô ấy rồi !”
“Chịu gia nhập vào đội chó săn từ khi nào thế hả?”, Lương Tranh cố gắng kiềm chế sự hoang mang của mình, không để lộ ra ngoài.
“Trình Triệu phú nói. Rốt cuộc cậu và Ngải Lựu Lựu có quan hệ gì? Làm cho mọi người ai cũng thấy mơ mơ hồ hồ!”
"Cậu thấy tôi và Ngải Lựu Lựu có xứng đôi không? Nói thật lòng đi!”
“Nếu hai người mỗi người chịu nhường nhau một tẹo, đừng có ra vẻ ta đây nữa thì rất xứng đôi!”
“Cũng chẳng ích gì, người ta đã có nơi có chốn, chúng ta không nên xen vào nữa. Cái tên họ Lâm kia hơn hẳn tôi, về mọi mặt”.
“Tự ti à?”
“Ngải Lựu Lựu nói cô ấy chẳng có cảm giác gì với tôi cả. Cái gọi là Cảm giác ấy thật mơ hồ, tôi không biết phải làm sao, cậu có biết không? Chán nản thật... trước đây chẳng thấy cô ấy có gì tốt, chẳng có gì quan trọng, nhưng tối qua thấy cô ấy với gã kia bám dính lấy nhau, tôi cảm thấy khó chịu vô cùng. Khó chịu cái gì? Trước đây nhiều cơ hội như vậy mà không biết trân trọng. Bao gồm cả lần đó nữa, tôi đã không thật lòng bày tỏ, có lẽ tôi sợ mình sẽ rơi vào cái bẫy, sẽ bị tổn thương, ý thức tự bảo vệ mình của tôi quá lớn!”
“Lần đó là lần nào?”
Lương Tranh vỗ vai Ngô Hiểu Quân: “Cậu lo cho mình đi thì hơn, đừng suốt ngày ủ rủ như vậy nữa. Bữa tiệc sinh nhật lần này Đàm Hiểu Na đã biến tôi thành tay sai, điều đó cho thấy cô ấy vẫn còn quan tâm đến cậu, đừng cứ ở lì trong nhà nữa, liều mình đi tìm tình yêu đi!”
“Cậu cũng đừng cố kìm nén nửa, Ngải Lựu Lựu là một cô gái tốt, cô ấy không phải là loại con gái tham tiền, chỉ cần cậu đối xử chân thành, tôi tin cô ấy sẽ cùng đi xem pháo hoa với cậu, còn đi xem sao băng với cậu nữa ấy chứ.”
“Người đến lúc chết mới chịu nói thật lòng!”
“Ha ha ha...”
Lương Tranh cười, Ngô Hiểu Quân cũng cười, hai người cùng nhìn về phía xa xăm. Thành phố vẫn ồn ào như vậy, cũng giống như sự phồn hoa của nó, chưa bao giờ là dừng lại, giống như những ngọn cỏ cứ không ngừng lan ra.






Thứ ba, công ty Lương Tranh tổ chức cho mọi người đi leo núi Kinh Tây, mục đich là để đào tạo tinh thần đồng đội và ý thức làm việc tập thể của mọi người, từ đó hô hào, cổ động nhân viên dốc sức cho mùa tiêu thụ.
Núi Kinh Tây, hay còn gọi là Tây Sơn, có từ đời Nguyên, người dân nơi Kinh thành đã dùng than đá ở đây thay cho củi. Hơn nữa nơi này tài nguyên than đá phong phú, mạng lưới vận chuyển hàng rộng lớn, thế là ngày qua ngày, tháng qua tháng, lâu dần nơi đây đã biến thành đầu mối giao thông từ Bắc Kinh lên miền núi phía Tây, xa hơn nữa là Nội Mông Cổ, Sơn Tây... Tên ngày xưa là đường cổ Kinh Tây. Đường cổ Kinh tây có hướng chính thông với đại lộ Tây Sơn, các hướng đi khác bao gồm Trung Đạo, Nam Đạo, Bắc Đạo. Đường cổ Kinh Tây gồm rất nhiều nhánh và các nhánh đều rất dài, các con đường này chủ yếu sử đụng vào mục đích vận chuyển hàng hóa, cho xe cộ lưu hành... Trong số đó, được sử dụng nhiều nhất vẫn là vào mục đích vận chuyển hàng hóa.
Đi một ngày đàng học một sàng khôn, chú Hoàng là người c


XtGem Forum catalog