Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/976 lượt.
ó kiến thức sâu rộng đã kể cho mọi người nghe lịch sử về con đường nay, thỉnh thoảng còn thêm vào vài câu chuyện dân gian truyền lại vô cùng thú vị.
Lúc đặt chân lên một dốc núi nhỏ, mọi người liền dừng chân nghỉ ngơi. Chú Hoàng và Lương Tranh ngồi trên một tảng đá nói chuyện, Hướng Lệ mang đồ ăn và nước uống tới.
“Sắp đến năm 2010 rồi, cậu có dự định gì không?”, chú Hoang hỏi.
“Chú giỏi quá, đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đâm chết voi..."
“Tôi nhờ một công ty chuyên lo chuyện đăng kí làm, tốn hết mấy vạn thôi. Tôi lấy đâu ra lắm tiền thế. Đến lúc ấy cậu nhất định phải đến làm cho tôi đấy, chúng ta cùng tạo dựng cơ đồ!”
Lương Tranh vỗ vai chú Hoàng: “Chúc mừng chú! Đến lúc ấy hẵng nói, gần đây đầu óc cháu đang rối rắm quá...”
“Mọi người nghỉ ngơi đủ rồi chứ, chúng ta lên đường thôi!", đội trưởng lớn tiếng gọi mọi người, ai nấy phủi bụi trên quần áo rồi tiếp tục đi. Không có ngọn núi nào là không thể vượt qua, câu nói này không sai, nhưng có sự khác biệt giữa khó qua và dễ qua. Lương Tranh lúc này đang thấy rất mông lung, tình cảm không yên ổn, công việc cũng chẳng có phương hướng rõ rệt. Công việc hiện nay của anh là làm đơn hàng, đi gặp khách hàng, tài khoản tiết kiệm cùng tăng lên,nhưng năng lực bản thân lại chẳng có chút tiến bộ nào. Lương Tranh bắt đầu chán ghét công việc kiểu này, anh không muốn cứ làm như thế này cả đời.
Anh cần một không gian to rộng hơn, để rèn luyện bản thân, để khơi gợi tiềm năng của mình. Chỉ có như vậy Lương Tranh mới có thể đấu trí, mới cảm thấy mình sống có ý nghĩa. Cũng chỉ có như vậy anh mới cảm thấy an toàn, mới cảm thấy cuộc sống không còn mông lung. Mục tiêu không rõ ràng sẽ khiến mình phải đi lòng vòng rất lâu. Cuộc đời người là một chuỗi những lựa chọn, lựa chọn sai lầm sẽ dẫn đến cuộc đời sai lầm. Lương Tranh cảm thấy mông lung là bởi vì anh không có mục tiêu rõ ràng, hoặc nói cách khác là không xác định được phương hướng, anh không biết nên đi theo hướng nào để cuộc đời càng thêm tươi sáng...
Hemingway từng nói: Cuộc sống giống như một cuộc đấu bò tót, nếu không chiến thắng con bò thì nó sẽ húc chết anh! Vì vậy chúng ta cần luôn luôn tỉnh táo, cuộc sống không dừng lại, cuộc chiến đấu cũng không dừng lại.
***
Lâm Cường liên tục hẹn hò với Ngải Lựu Lựu, rõ ràng anh ta đang tăng cường tấn công Ngải Lựu Lựu. Ban đầu Ngải Lựu Lựu còn cảm thấy ngại ngùng, sau cũng mặc kệ, về cơ bản thì trưa nào cô cũng đi ăn với Lâm Cường, hai người tăng thêm hiểu biết về nhau xem ra cũng chầng phải chuyện không tốt. Nhưng kết quả là đôi bên chưa hiểu thêm được gì về nhau thì Ngải Lựu Lựu đã tăng lên ba cân rồi. Điều này khiến Ngải Lựu Lựu vô cùng lo lắng, cô thầm hạ quyết tâm sẽ quản lí thật chặt cái dạ dày của mình.
Một buổi chiều, hai người cùng về khu đô thị Quốc Mỹ. Đã mấy lần Lâm Cường bảo Ngải Lựu Lựu chuyển đến chỗ anh ở nhưng cô đều từ chối với lí do chưa phải lúc thích hợp. Cô phải bảo vệ thật chặt tuyến phòng thủ cuối cùng của mình, phụ nữ càng tùy tiện, đàn ông càng đánh giá thấp bạn! Những thứ không đạt được mới là bí ẩn và đáng trân trọng. Mẹ Lâm Cường đã hai lần gọi cho Ngải Lựu Lựu, mời cô đến Thượng Hải chơi nhưng cô đều khéo léo từ chối.
Lâm Cường bèn chọn phương án khác, tức là đến nhà gặp bố mẹ Ngải Lựu Lựu, thông qua sự công nhận của bố mẹ cô để tăng thêm áp lực cho cô. Ban đầu Ngải Lựu Lựu không đồng ý, trực giác mách bảo cô rằng cô và Lâm Cường không thể ở bên nhau. Bởi vì Lâm Cường quá xuất sắc, trong khi Ngải Lựu Lựu luôn cảm thấy tất cả đều không đủ chân thực. Nhưng trực giác chưa chắc đã đáng tin, đi gặp phụ huynh cũng chẳng ảnh hưởng gì, hơn nữa với tình hình trước mắt, Lâm Cường vẫn là thích hợp với bản thân cô nhất. Anh gần như là một người đàn ông không kén chọn, mà bản thân mình cũng không thể tìm một người đàn ông kém cỏi quá được. Còn về thứ cảm giác đặc biệt có thể sẽ từ từ gây dựng sau.
Ngải Lựu Lựu định khi nào chuẩn bị về nhà ăn tết sẽ dẵn Lâm Cường về tham khảo ý kiến của bố mẹ xem sao. Dù sao thì bố mẹ cũng là người từng trải, con mắt tinh tường hơn cô. Lúc cô thông báo tin này cho mọi người trong nhà, cả nhà ai nấy đều mừng rỡ, mẹ cô còn bùi ngùi nói trong điện thoại: “Hài, cuối cùng bà cô già cũng chịu lấy chồng rồi, cảm tạ trời đất!”, khiến cho Ngải Lựu Lựu tức đến mức chỉ biết dậm chân thình thịch, mặt đỏ tía tai.
***
Tối thứ năm, Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na nằm tròn trên ghế nói chuyện. Hai người bắt đầu nói từ quá khứ cho đến hiện tại, sau đó nói đến cả tương lai. Đàm Hiểu Na nhìn quanh phòng khách, thở dài: "Sắp phải chuyển đi rồi, tôi thật lòng không muốn rời xa nơi này!”
Ngải Lựu Lựu cười đáp: “Tôi ngưỡng mộ cậu quá, sắp được chuyển đến ở trong căn hộ hào hoa của Thiên Thông Uyển.”
"Thôi chẳng dám hào hoa đâu, chỉ cần có chỗ dung thân ở đất Bắc Kinh này là được rồi !”
“Sao cậu chẳng hào hứng chút nào thế, vẫn không quên được Ngô Hiểu Quân à?”
“Nói là quên chẳng qua chỉ là tự lừa mình thôi. Nhưng tôi không muốn mình lại giống như trưởng phòng Chu, cuối cùng vẫn tay trắng. Tình yêu không t