Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/973 lượt.
vai đi ra ngoài, dáng vẻ như vừa mới ngủ dậy.
Ngải Lựu Lựu không phát hiện ra Lương Tranh đang ngồi trên sôpha, cô đi thẳng vào trong nhà vệ sinh, vừa đi vừa nói với Đàm Hiểu Na: “Đứng ngây ra đó làm gì, ăn tối chưa?”
“Chưa, nhưng uống một cốc nước lọc rồi”. Đàm Hiểu Na cười cười rồi nói khẽ với Lương Tranh: “Mấy hôm nay cô ấy có vẻ tự hành hạ bản thân, trước đấy không thế đâu!”
Lương Tranh không biết nói gì, đành tỏ vẻ quan tâm hỏi: “Cô với Ngô Hiểu Quẩn... hết phim rồi hả?”
“Sao các người ai cũng hỏi thế nhỉ? Phim thì có đấy, nhưng đã kết thúc từ lâu rồi !”
“Chẳng phải người có tình rồi sẽ trở thành người một nhà hay sao? Không nên như thế đâu, hai người bên nhau đã lâu, lại đã tính chuyện lâu dài, chia tay quả là đáng tiếc! Dù gì hai người cũng từng là một đôi trai tài gái sắc, tâm đầu ý hợp mà...”
“Con người phải biết nhìn về phía trước, anh thấy có đúng không?"
“Ừm, có lý, bởi vì đời người không có đường lùi mà!”
“Á...", đột nhiên Ngải Lựu Lựu ôm chặt lấy ngực, phi thẳng vào trong phòng, thậm chí còn quên cả khóa cửa. Đàm Hiểu Na cười sằng sặc, bên trong vọng ra tiếng chửi bới của Ngải Lựu Lựu:
“Con ranh chết tiệt, cho đàn ông vào nhà mà không mở mồm nói một tiếng!”
Đàm Hiểu Na nhún vai vẻ bất lực, nói với Lương Tranh: “Đi đi, cố gắng mà nói chuyện, ở đây không còn chuyện gì của tôi nữa rồi !"
Đàm Hiểu Na đeo túi xách lên vai, lững thững đi ra ngoài. Cửa phòng đóng sầm lại, trái tim Lương Tranh cũng như co chặt lại. Nên nói gì bây giờ? Lương Tranh ngồi ngây ra nửa tiếng đông hồ trên ghế, cuối cùng quyết định đánh liều một phen. Bản thân mình nên chủ động một chút, chân thành một chút, có như vậy mới ra dáng đàn ông. cho dù có bị từ chối thì đã làm sao ?
Lương Tranh ôm bó hoa hồng đến trước cửa phòng Ngải Lựu Lựu. Anh khẽ gõ cửa, thì thầm nói: “Nghe nói cô không khỏe, tôi đến thăm cô...”
Ngải Lựu Lựu đã khoác áo vào, mở cửa ra, đưa mắt nhìn Lương Tranh đang rụt rè đứng bên ngoài. Trông thấy bó hoa trên tay Lương Tranh, mắt cô mở to kinh ngạc:
“Oa, mặt trời mọc ở hướng Tây hay là anh bị chập mạch hả? Tôi có cái gì hay ho mà phải thăm với viếng?”
“Chẳng phải cô nói cô khó chịu sao, tôi sang xem sao...”
“Ai da, nhờ phúc của anh, tôi vẫn chưa chết được đâu. Đừng giả bộ nữa, tôi không chịu nổi đâu!”
Ngải Lựu Lựu cười khẩy: “Anh ghen thì liên quan quái gì đến tôi chứ?”
"Em phải cho anh một cơ hội để chứng minh...”, Lương Tranh càng nói càng cuống, thấy Ngải Lựu Lựu trợn tròn mắt nhìn mình liền nghẹn họng.
“Ái...”, Lương Tranh la lên, hóa ra chân anh đã bị Ngải Lựu Lựu dẫm một phát, tiếp đó Ngải Lựu Lựu đẩy anh ra và đóng sầm cửa lại. Lương Tranh tức tới nỗi nghiến răng trèo trẹo, ném hoa trước cửa. Anh không cam tâm, nhưng anh cũng biết giờ có nói nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Hơn nữa hôm nay bản thân mình chẳng khác gì một tên vô lại, có hơi giả tạo, muốn lay động trái tim một người như Ngải Lựu Lựu thì phải bỏ thêm nhiều công sức. Ít nhất thì đây cũng chẳng phải chuyện một sớm một chiều.
Đi xuống cầu thang, Lương Tranh cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều. Tất cả những gì diễn ra ban nãy cứ như là một giấc mơ, đã lâu lắm rồi anh chưa kích động đến như vậy. Mặc dù hành vi hơi ấu trĩ, phô trương nhưng cảm giác thì tuyệt vời, đây chính là sự nồng nhiệt cần thiết cho cuộc sống. Lương Tranh đã hạ quyết tâm sẽ cạnh tranh với Lâm Cường, hơn nữa nhất định phải cướp lại được Ngải Lựu Lựu trước tết Nguyên đán. Cho dù cuối cùng có bị thua thảm hại đi chăng nữa anh cũng phải chiến đấu như một người đàn ông chân chính.
Mấy ngày sau đó, Ngải Lựu Lựu dường như đã hồi phục như bình thường, nói nói cười cười, ngày nào cũng đi làm và về nhà rất đúng giờ. Chỉ có điều cô và Lâm Cường xa cách đi nhiều, Lâm Cường mấy lần hẹn cô ra ngoài nhưng cô đều tìm đủ mọi lí do để từ chối. Tất cả những chuyện này đều không lọt khỏi mắt Đàm Hiểu Na, và cô nhanh chóng thông báo tin tức cho Lương Tranh. Lương Tranh mừng ra mặt, nhưng anh cảm thấy vẫn không thể chủ quan, buộc phải nhân cơ hội này để “cưa đổ” Ngải Lựu Lựu, tuyệt đối không để cho Lâm Cường có cơ hội lật ngược thế cờ.
Một buổi tối, Ngải Lựu Lựu không thể từ chối sự nài nỉ của Lâm Cường đành phải đồng ý ra ngoài gặp anh ta, địa điểm chính là quán cà phê Thượng Đảo bên ngoài khu đô thị Quốc Mỹ. Điều kì quặc là hôm nay Ngải Lựu Lựu không gọi cà phê mà gọi một cốc trà Thiết Quan Âm.
“Vào quán cà phê gọi trà à?”, Lâm Cường cười hỏi.
“Không được à? Người ta có thể bán thì em cũng có thể uống”.
“Được chứ, sao lại không được. Gần đây em sao thế, nhìn thấy anh là tránh, có chuyện gì à, hay là anh làm sai chuyện gì?”
“Không có gì, chỉ là trong lòng bức bối, không muốn gặp ai thôi...”
“Hay là chúng ta đi Thượng Hải chơi vài ngày đi, anh cho em nghỉ phép!”
Ngải Lựu Lựu lắc đầu: “Không đi!"
Thấy Ngải Lựu Lựu đầy vẻ ưu tư, Lâm Cường cũng hơi bối rối không biết làm thế nào. Anh nhấp một ngụm cà phê, sau đó thận trọng hỏi: “Em có thể nói cho anh biết