Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/970 lượt.
i Ngải Lựu Lựu kiêu hãnh, Lương Tranh chỉ biết nói khẽ: “Hay là để anh đi mua một bó..."
“Ai thèm chứ? Có phải nhà anh dồn ép đến mức khiến anh phát điên rồi không, giờ anh lại không tìm được ai thích hợp. Thế nên mới chạy đến đây lừa phỉnh tôi chứ gì?", Ngải Lựu Lựu chỉ tay vào mặt Lương Tranh, mắng mỏ chẳng chút nể nang.
Lương Tranh nhìn Ngải Lựu Lựu, trịnh trọng nói: “Anh biết em rất nghi ngờ... Kể từ sau hôm uống rượu say và có hành vi bất lịch sự với em, anh đã nhận ra một điều, thực ra trong lòng anh vẫn luôn có em, không phải là có, mà nó đã bám rễ trong lòng anh rồi. Hơn nữa chúng ta cũng rất xứng đôi, không ở bên nhau thì thật đáng tiếc, ông trời đều có ý...”
"Không được nhác đến chuyện này nữa! Xứng đôi, xứng đôi ở đâu, anh nói tôi nghe?”, Ngải Lựu Lựu vẫn khinh khỉnh nói, chẳng chút nhân nhượng.
“Chúng ta ở bên nhau là hợp lí! Thứ nhất đều là người vùng Bắc Phiêu, có chung ngôn ngữ, có cách sống giống nhau. Bắc Kinh có đến mấy chục triệu người sinh sống, chúng ta tình cờ gặp gỡ, quen biết và tiến tới tình yêu có dễ dàng không? Không hề. Cái đấy chính là duyên phận. Duyên phận là do ông trời sắp đặt, em đâu thể chống lại. Thứ hai, anh sáng sủa, lịch lãm; em duyên dáng, xinh đẹp, chúng ta trai tài gái sắc, có ở bên nhau cũng chẳng ai phải chịu thiệt thòi, có sánh vai đi bên nhau cũng chẳng ai dám dèm pha. Thứ ba, chúng ta đều là người vui tính, thích trêu đùa nhau, sau này ở chung với nhau sẽ không phải lo cuộc sống tẻ nhạt. Cuối cùng, anh sẽ làm việc nhà, đây chính là điểm yếu của em. Nếu chúng ta trở thành một đôi, như vậy chính là bổ sung cho nhau. Hơn nữa em sắc bén, đanh đá, anh mặt dày, có khả năng chịu đựng cao, sau này sẽ không xảy ra bi kịch sư tử Hà Đông đâu... Anh nói hơi lộn xộn, em nghe rồi tự sắp xếp lại vậy. Sau này anh chỉnh lại một chút rồi sẽ trình bày cụ thể cho em nghe!”
“Lương Tranh à, anh không đi lừa đảo thì hơi phí đấy!”
“Ngải Lựu Lựu, sao em có thể lạnh lùng như vậy nhỉ? Có phái em quá đáng quá rồi không, chẳng nhẽ em không thể ủng hộ anh, cho anh một chút feel hay sao? Cho dù chỉ là một nụ cười cũng là sự khích lệ lớn đối với anh rồi !”
Ngải Lựu Lựu thực sự không nhịn được nữa liền bật cười: “Xin lỗi nhé, tôi thật sự chẳng có cảm giác gì với anh. Anh nói mấy lời này khiến tôi buồn cười quá!”
Lương Tranh nhìn thẳng vào mặt Ngải Lựu Lựu: “Nói không thật lòng, thực ra em rất thích anh đúng không? Tối hôm đó anh hôn em, em còn...”
“Im ngay, tôi không muốn nghe, anh có thể đi được rồi đấy!”, Ngải Lựu Lựu đẩy Lương Tranh ra ngoài cửa.
Lương Tranh ngoảnh đầu lại, chặn cửa, cố làm ra vẻ nghiêm “Anh sẽ còn quay lại...”
“À phải rồi, tặng cậu một thứ này!”
Đàm Hiểu Na nói xong liền chạy vào phòng, lấy que thử thai ra. Cô vui vẻ giơ que thử thai ra trước mặt Ngải Lựu Lựu: “Tôi mua cho cậu đấy, thấy tôi chu đáo không?"
Ngải Lựu Lựu nhìn món đó trên tay Đàm Hiểu Na, khóc dở mếu dở: “Cậu hâm à, tôi lấy cái này làm gì?”
“Kiểm tra xem có phái dính rồi không, kiểm tra cho chắc, sau này ra ngoài ăn uống còn biết đường mà kiêng khem !”
“Có cái gì?”
“Baby ấy!”
"Cái gì ? Ôi trời, tôi điên mất... sao tôi có thể có em bé được chứ ?”
Đàm Hiểu Na ngây người nhìn Ngải Lựu Lựu, chỉ vào nhà vệ sinh: “Chẳng phải hôm ấy cậu buồn nôn sao, chuyện này không thể chủ quan được đâu!”
“Dạ, buồn nôn, thế thì sao ạ? Cứ nôn là có à?”
"Chẳng phải cậu với Lương Tranh hôm đó đã uống say sao?"
“Ừ, cũng say rồi, thế thì sao?”
"Thế thì có thể cậu đã dính bầu chứ sao..."
Ngải Lựu Lựu vò đầu tóc của mình, cười sằng sặc: “Đàm Hiểu Na, sức tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy, tôi với anh ta chẳng làm gì hết!”
Đàm Hiểu Na nghi hoặc nhìn Ngải Lựu Lựu: “Cậu chắc chứ?
“Chắc! Thứ này cậu giữ lại mà dùng đi!”
***
Trình Triệu phú chuyển đến ở chỗ Lương Tranh được hai ngày tử tế, sang đến ngày thứ ba, anh ta liền dẫn về một cô gái ăn mặc khá cầu kì, thân hình cân đối. Trình Triệu phú nhìn thấy ánh mắt kì quái của Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân liền vội vàng giải thích rằng đây là em gái của một người bạn anh ta, đang học năm thứ ba tại Học viện Nghệ thuật, muốn ra ngoài ở để trải nghiệm cuộc sống bên ngoài. Ngô Hiểu Quân cười đểu rồi thì thầm vào tai Lương Tranh: “Sinh viên năm ba á, nói chính xác có là kẻ thứ ba thì có!”
Lương Tranh hết lần này đến lần khác bị Ngải Lựu Lựu từ chối, hết lần này đến lần khác thất vọng, trong lòng ủ dột, tinh thần không sao phấn chấn lên được, thế nên anh cũng chỉ mắt nhắm mắt mở với hành vi xấu xa của Trình Triệu phú, chẳng ừ hử hỏi han gì. Chỉ có Ngô Hiểu Quân là kiên quyết phản đối chuyện Trình Triệu phú ở chung với cô sinh viên kia, liên tục nhắc nhở Trình Triệu phú giờ anh ta đã là người có vợ, làm việc gì cũng phải thận trọng, phải gánh vác gánh nặng gia đình, phải có trách nhiệm của một thằng đàn ông. Trình Triệu phú cứ lửng lơ con cá vàng, không phản bác Ngô Hiểu Quân cũng chẳng thay đổi hành vi của mình.
Cái cô sinh viên năm ba này tên l