Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
rãi vào thời đó như bây giờ, giờ mùa hè bạn uống một ngụm nước lạnh xong có thể nói là “khoái cảm”, xuống khỏi máy bay, bạn châm một điếu thuốc cũng có thể nói là có “khoái cảm”, khi đó, từ “khoái cảm” chỉ thể hiện khi bạn lên được tới cao trào.
Theo như phân tích, suy đoán và thảo luận của cuộc họp “phòng ngủ” tối hôm đó, mọi người đều nhất trí cho rằng tiếng hét ấy phát ra từ một bạn nữ người Hải Ninh, Chiết Giang tên là Trịnh Tư Tư. Thi sĩ Hầu Kình đã nhân cảm xúc khi đó mà sáng tác ra một kiệt tác bất hủ, “Tôi cần khoái cảm”.
Mười lăm năm đã trôi qua, thực ra hình dáng Trịnh Tư Tư thế nào tôi cũng không còn nhớ rõ nữa, đến nỗi tối hôm đó tôi phải xây dựng lại hình tượng của cô ta trong não mình, hơn ba mươi tuổi, trưởng thành, mặn mà, thành công trong sự nghiệp, hơn nữa còn một điểm, giọng nói rất thu hút, nghe rất dễ chịu, tôi tán đồng quan điểm của Lâm Thăng, người phụ nữ có giọng nói hay chắc chắn sẽ có điểm đặc biệt.
Nói chuyện với Trịnh Tư Tư, tôi được biết rằng hiện nay cô ta đang ở Hồng Kông, là đại diện của một công ty châu u tại Trung Quốc, khi nghe tới hai từ “đại diện”, tôi còn tưởng cô kinh doanh “túi xách tay”*. (Trong tiếng Trung, hai từ “đại diện” và “túi xách tay” có phát âm giống nhau) suýt nữa hỏi cô ta có phải là những nhãn hiệu cao cấp như LV và Gucci không, cho tới khi cô ta giải thích rõ là “đại diện hàng đầu”, tiếng Anh là The Chief Representative thì tôi mới hiểu. Trong điện thoại, Tư Tư nói ngày kia sẽ tới Châu Hải, trong thứ tiếng Trung mềm mại của cô ta thi thoảng lại xen vào những từ tiếng Anh như Hotel, Check in, khiến tôi không những không thấy phản cảm mà còn rất thích nghe. Đặt điện thoại xuống, tôi tự thấy hổ thẹn, tôi học tiếng Anh từ năm mười ba tuổi, đến khi tốt nghiệp đại học là khoảng mười năm, nhưng đến cả từ Hotel mà Tư Tư nói, tôi cũng phải suy nghĩ mãi mới đoán được ra ý của nó là gì.
Tôi đến bệnh viện một mình để thăm Lưu Hân, hy vọng thăm dò điều gì đó từ miệng cô ta, vừa đi tới cổng bệnh viện, tôi gặp ngay bác sĩ điều trị cho Lưu Hân, anh ta thấy tôi thì sốt ruột nói:
- Ôi, anh đến đúng lúc quá, bệnh nhân của công ty anh không từ mà biệt rồi.
Tôi thầm kêu khổ một tiếng trong lòng, vội vàng gọi tới số điện thoại của Lưu Hân, tắt máy.
Tôi thông báo cho Cảnh Phú Quý:
- Gọi Vương Diệu và Bành Tiền Tiến, ba người cậu mau chia nhau đi tìm, chú ý, phải hành động bí mật, đừng báo cảnh sát!
Chuyện này do tôi mà ra, tôi nhất định phải ra mặt giải quyết. Lưu Hân không có nhà, mẹ cô ta hỏi tôi:
- Vì sao cậu không chịu buông tha cho Lưu Hân? Nếu nó có làm sao thì bà già này cũng không buông tha cho cậu đâu!
Tôi đứng ở cửa thẫn thờ một hồi lâu, tôi không buông tha cho Lưu Hân? Là cô ta đeo bám lấy tôi, huống hồ cô ta còn tham ô tiền của công ty! Tôi muốn nói chuyện này ra, nhưng lời đã ra tới miệng rồi lại cố nhịn, với một người già đang lo lắng sự thật đó quả là quá tàn nhẫn, huống hồ nói với bà cũng vô ích, là bố mẹ, có ai không bao biện cho con cái mình?
Tôi đi tìm người bạn trai cũ của cô ta, ai ngờ thái độ của gã đó vô cùng hung hãn:
- Đừng tưởng bọn mày làm ông chủ muốn gì cũng được, nói cho mày biết, nếu Lưu Hân thực sự xảy ra chuyện thì tao khiến mày không còn làm ông chủ được nữa!
Tôi thực sự không nhịn được nữa:
- Người anh em, cậu có lương tâm một chút được không? Lưu Hân tham ô tiền công ty! Tôi là người bị hại!
Cũng như lần trước tìm Thanh Thanh, tôi lái xe từ Cát Đại tới Củng Bắc, từ Củng Bắc tới Tiền Sơn, từ Tiền Sơn quay sang Hương Châu, khắp các con phố trên Châu Hải tôi đều đi hết một vòng, tới lúc đó tôi mới ý thức được rằng mình không hiểu chút gì về Lưu Hân, cô ta thường đi đâu, cô ta có thể tới đâu, tôi hoàn toàn không biết. Ngồi trên xe, tôi hoang mang nhìn những con người và những chiếc xe đang di chuyển xung quanh, đầu óc trống rỗng, mấy lần sực tỉnh vì tiếng còi bực bội vang lên ngay phía sau. Cuộc sống là thế, một tháng trước tôi lái xe đi khắp nơi tìm Châu Thanh Thanh, bây giờ tôi lại lặp lại hành động đó, đối tượng vẫn là đàn bà, chỉ có điều đã chuyển thành người khác. Ông trời cố ý đùa giỡn với tôi, sự việc này còn chưa kết thúc, sự việc kia đã đột ngột rơi xuống, không bao giờ kết thúc, khiến tôi khó có ngày nào được sống yên ổn. Đàn bà một tháng chỉ khó chịu vài ngày, tôi thì ngược lại, chỉ có vài ngày không khó chịu.
Tôi dừng xe bên vệ đường, hai tay ôm đầu tựa lên vô lăng, bỗng dưng cảm thấy thật mệt mỏi, thật thất bại, tiền đồ công ty khó đoán, Lâm Thăng hận tôi, Cảnh Phú Quý chán ghét tôi, hai người đàn bà hành hạ tôi, quản lý bọn họ còn phiền phức hơn quản lý mười mấy người trong công ty, tôi nhớ lại viên Bí thư ở Hồ Bắc đã dùng kiến thức MBA để quản lý một trăm linh tám người tình của mình một cách chặt chẽ, thực sự thấy khâm phục ông ta, nếu MBA có công hiệu như thế thì cho dù có tốn tiền hơn, tôi cũng phải đi học.
Trong lòng Cảnh Phú Quý lúc này chắc là hả hê lắm, mọi hành động, việc làm của Lưu Hân đã chứng minh cho phán đoán của hắn, cuối cùng hắn cũng có thể cười vào mặt tôi. T