Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

ăm, mười sáu người, tiền lương mỗi tháng là một trăm nghìn tệ, thêm vào đó là tiền thuê nhà, điện nước, tiền điện thoại, văn phòng phẩm mỗi tháng khoảng năm mươi nghìn tệ nữa, như vậy chi phí cố định là một trăm năm mươi nghìn tệ, chưa bao gồm tiền công tác phí và tiền tiếp khách. Cho nên tôi thường chửi thầm trong lòng, ông mày danh nghĩa là ông chủ, nhưng thực tế đang làm công việc của một bảo mẫu, ngày nào cũng phải vất vả vì việc ăn uống của các người, các người không vui thì vỗ mông bỏ việc, nhưng gặp chuyện gì phiền phức là mò đến tôi?
Lâm Thăng đi thẳng vào văn phòng tôi, ném một xấp hóa đơn, chứng từ xuống bàn tôi, nói là có một khoản nguyên liệu bốn trăm chín mươi nghìn phải thanh toán trước, nếu không bên Hồng Kông không giao hàng, mà tiền vốn lưu động trong tài khoản lại không đủ. Tôi nói:
- Chẳng phải tháng trước có một triệu mốt đó sao? Sao lại không đủ?
- Anh hỏi tôi? Tôi đang định hỏi anh đây! – Lâm Thăng buông ra một câu.
Tôi gọi Tiểu Phần vào văn phòng, hỏi cô ta là có chuyện gì, Tiểu Phần nhìn Lâm Thăng vẻ căng thẳng, sau đó lại nhìn tôi:
- Giám đốc Lưu nói anh cần dùng nên bảo em chuyển năm trăm nghìn vào tài khoản của công ty.
Tôi nói vớ vẩn, tôi cần dùng tiền làm gì? Mới hai hôm trước chỉ lấy của cô mười nghìn tiền mặt, Tiểu Phần nói, là do anh đồng ý mà, trên chi phiếu còn có con dấu riêng của anh.
Cái cảm giác sụp đổ ấy lại một lần nữa đánh mạnh vào tôi, máu huyết trong cơ thể đang chảy trong các huyết mạch bỗng dưng lao đi tứ phía, như thiên binh vạn mã tấn công tôi, mục tiêu chính là não bộ, một thành trì vững chãi tới đâu cũng không thể nào ngăn cản nổi, đầu tiên thấy đầu mình tê đi, chóng mặt, mất cảm giác, tôi nắm tay Tiểu Phần:
- Tôi đóng dấu lúc nào? Dấu vẫn đặt trong két sắt chưa đụng đến, cô có nhầm không? – Sau đó tôi quay đầu nhìn Lâm Thăng, hắn khoanh hai tay trước ngực, gương mặt cổ quái và thần bí, dường như đang cười, nhưng lại như đang miệt thị, như khinh bỉ mà lại như phẫn nộ, sau lưng hắn là cánh cửa sổ bằng thủy tinh, rèm cửa chưa đóng, ánh mặt trời chói mắt, ở xa hơn nữa là mặt biển mênh mông và những đám mây trắng trôi an nhàn, vừa mới nhìn ra xa, tôi đã thấy đất trời đảo lộn.
Qua cánh cửa kính văn phòng, tôi thấy Lưu Hân đang ngồi ở chỗ cô ta, dung nhan tiều tụy, ánh mắt hoảng hốt, nhìn chằm chằm vào máy tính, tôi đoán cô ta đang nghĩ về chuyện hóa đơn ở khách sạn, và còn một chuyện mà cô ta đinh ninh rằng tôi không biết. Tôi đi ra sau lưng Lưu Hân, cô ta không hề biết có sự xuất hiện của tôi vì đang tập trung toàn bộ tinh thần vào biểu đồ cổ phiếu trên màn hình.
Tôi gõ nhẹ một cái lên bàn, Lưu Hân giật nảy mình a lên một tiếng, ngẩng đầu thấy tôi, hoảng hốt ẩn cửa sổ cổ phiếu đi, sau đó sững sờ nhìn tôi. Tôi khoát tay ra hiệu, cô ta líu ríu đi theo tôi vào văn phòng.
Lâm Thăng khoanh tay đứng trước cửa sổ, gương mặt nghiêm trang, Lưu Hân vừa bước vào đã thấy tình hình khác thường, gương mặt có vẻ thiếu tự nhiên:
- Chuyện gì đây?
Tôi đặt tờ giấy rút tiền ở ngân hàng lên bàn, Lưu Hân liếc một cái, gương mặt lập tức tái nhợt, đôi môi run rẩy, ngẩng đầu nhìn tôi, rồi nhìn Lâm Thăng, hoang mang, hoảng hốt.
Lâm Thăng đứng cạnh không nói lời nào, hắn đang quan sát, quan sát Lưu Hân hoặc có thể nói là quan sát Lưu Hân và biểu hiện của tôi. Tôi lúc nào cũng bảo vệ Lưu Hân, hắn vẫn luôn nghi ngờ tôi với Lưu Hân câu kết nhau lừa hắn.
Bỗng dưng Lưu Hân nhắm chặt mắt rồi quỳ thụp xuống.
Tôi bảo Tiểu Phần mang bảng kê tài chính và chứng từ kế toán khác ra xem, phát hiện trong ba tháng Tám, Chín, Mười đều có một khoản tiền năm trăm nghìn được gửi tới cùng một công ty, trước ngày hai mươi sáu, khi kết toán khoản tiền này lại quay lại, rất cân bằng, tổng tiền vốn không thay đổi, bởi vậy trên báo cáo hàng tháng không nhận thấy sự khác biệt. Duy chỉ có năm trăm nghìn được gửi đi ngày mười bốn tháng Mười một, cũng chính là hôm sinh nhật tôi tới nay vẫn chưa thấy quay về.
Tôi nghiêm trọng chất vấn Tiểu Phần có chuyện gì, cô ta rụt rè nói:
- Giám đốc Lưu… Giám đốc Lưu bảo là anh dặn gửi đi, chị ấy là Giám đốc Tài vụ, em chỉ là thu ngân nên không dám hỏi nhiều, hơn nữa dù sao chị ấy với anh cũng… - Nói đến đây, Tiểu Phần ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái, đôi môi mấp máy rồi không nói gì nữa.
- Cô nói tôi với cô ấy làm sao? Nói mau! – Tôi không nhìn Lâm Thăng, nhưng có thể cảm giác được tâm trạng tức giận, phức tạp vì bị “chơi đểu” đang lan ra khắp người hắn và âm thầm ép về phía tôi.
Tôi hiểu nếu bây giờ không nói rõ trước mặt, sau này càng khó nói rõ hơn.
Tiểu Phần quay đầu nhìn Lâm Thăng, sau đó cúi đầu, vẫn ấp a ấp úng:
- Giám… Giám đốc Lưu thường nói với em là anh đối xử với chị ấy rất tốt, còn mời chị ấy ăn cơm, nói là anh đi Thanh Đảo để bàn thủ tục ly hôn với Châu Thanh Thanh, còn mang từ Thanh Đảo về một bộ đồ ăn cao cấp tặng chị ấy, sau này hai người cưới nhau sẽ dùng. Chuyện chuyển tiền chị ấy nói là anh đã đồng ý rồi, trên đó còn có con dấu riêng của anh nên em cũng không dám hỏi nhiều. Với lại…
- Lại làm sa


Insane