Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

o? – Tôi quát, - Có gì nói mau đi! – Lúc này tôi cũng chẳng còn lo giữ hình tượng nữa.
- Em từng nhắc nhở các anh là phải xem báo cáo lưu chuyển tiền tệ hàng ngày, nhưng anh nói bận quá nên không cần.
Mấy tháng trước Tiểu Phần đã thỉnh thị tôi và Lâm Thăng, khi đó tôi lập tức từ chối, nói là công ty nhỏ, lưu lượng tiền mặt không lớn, hàng ngày làm gì có thời gian để xem mấy cái báo cáo này? Quan trọng là lấy được đơn đặt hàng chứ không phải là ở nhà làm thần giữ của! Thấy tôi kiên quyết như vậy nên Lâm Thăng cũng không nói gì nữa, coi như là mặc nhận, tôi biết đối với hắn, càng phải làm ít việc càng tốt.
- Tôi thường xuyên phải chạy ngoài đường nên không sao, ông chủ ở công ty cũ tôi làm thực ra cũng không xem, nhưng tài vụ ngày nào cũng phải nghiêm túc làm một bản báo cáo cho ông ta, bởi vì nói không chừng một ngày nào đó ông chủ sẽ dùng tới.
Quản lý tài chính vốn là điểm yếu của tôi, xem ra phương pháp quản lý bằng niềm tin của tôi bị người ta lợi dụng.
Nhưng còn dấu riêng trên chi phiếu là sao, làm thế nào để đóng lên được? Trong tay Lưu Hân chỉ có một con dấu tài vụ, dấu riêng nằm trong tay tôi, nếu không có con dấu riêng đó thì cho dù Lưu Hân có ba đầu sáu tay cũng không thể chuyển được tiền. Chứng cứ cho thấy Lưu Hân không thể nào gây án một mình, cô ta còn có đồng phạm, mà nghi phạm lớn nhất chẳng phải ai khác, chính là tôi. Mối quan hệ giữa tôi với cô ta vốn nhập nhằng không rõ ràng, hơn nữa dấu riêng lại nằm trong tay tôi, không phải tôi thì còn có thể là ai?
Lâm Thăng chắc chắn sẽ nghĩ như thế, hắn có nghi ngờ tôi cũng là hợp lý. Tôi lặng lẽ châm một điếu thuốc, bây giờ tôi đã là người dính chàm, cho dù dùng liều thuốc tẩy mạnh nhất cũng không thể tẩy sạch, có giải thích thêm cũng bằng thừa, không chừng càng nói càng thêm nghi, giờ chỉ có tôi tự mình điều tra, khi nào có kết quả rõ ràng rồi nói với Lâm Thăng, dùng chứng cứ chứng minh sự trong sạch cho bản thân mình.
Lưu Hân ngất trong văn phòng của tôi, xe cấp cứu đưa cô ta đi.
Tôi mang con dấu riêng tới ngân hàng kiểm tra, trên bản in dự phòng vẫn có tên của tôi, chưa hề bị thay, con dấu trên bốn tờ giấy chuyển tiền cũng y hệt, kiểm tra lực và góc đóng dấu có sự khác biệt là có thể xác định đó là do con dấu của tôi đóng xuống. Nhưng con dấu này luôn được đặt trong tủ bảo hiểm của tôi, cho dù Lưu Hân có cầm chi phiếu tới đóng dấu cũng không thể thoát khỏi tầm mắt tôi, có một lần cô ta nói mực dấu trong phòng tôi đã hết, phải cầm sang phòng tài vụ đóng dấu, nhưng tôi từ chối, tôi bảo cô ta cầm hộp mực sang đây, đóng dấu trước mặt tôi. Khi đó biểu cảm của Lưu Hân có vẻ không tự nhiên, để cô ta thấy thoải mái hơn, tôi còn cố ý làm ra vẻ nhẹ nhàng:
- Không phải vì không tin cô, người đẹp ạ, nhưng đây là nguyên tắc.
LƯU HN CHẠY TRỐN
Nhận được điện thoại của Trịnh Tư Tư là lúc mười một giờ bốn mươi phút, khi đó tôi đang xem ti vi, xem một tiếc mục hài, lúc nhận điện thoại, miệng tôi còn đang ngoác ra cười, sau đó nghe thấy một giọng nói dịu dàng như xuyên thủng vào trái tim tôi:
- Xin hỏi, có phải là anh Lý Tiểu Phi? – Câu nói đó kéo tôi quay lại mười lăm năm trước, kéo tôi về với ký ức của bài thơ “Tôi cần khoái cảm”.
Không hút thuốc, không thể châm lửa trong đêm đen.
Không uống rượu, tuổi xuân không thể nào sáng sủa.
Sinh mệnh, tràn đầy nhiệt tình.
Em hỏi tôi cần gì?
Tôi nói tôi cần khoái cảm.
Từ sau khi dùng một bài thơ để có được trái tim người đẹp, Hầu Kình lại càng thích thú với trò làm thơ hơn, bài thơ này ra đời trong một cuộc tụ tập với bạn bè cùng phòng, khi đó tôi thường lấy danh nghĩa tụ tập hiệp hội những anh em cùng phòng để cùng tán gái – thực ra sau đó tôi mới biết các bạn nữ trong lòng cũng có ý định này. Một buổi tối trước giáng sinh mấy hôm, vì lời mời nhiệt tình của mấy gã độc thân trong ký túc xá, sáu bạn nữ của khoa Mậu dịch quốc tế đã tới phòng chúng tôi dùng cơm, uống rượu, sau khi mấy chai bia đã rót đầy vào bụng, mọi người bắt đầu không thể kiểm soát được sự nhiệt tình của mình. Vương Tiểu Sơn nói chơi trò nào mạnh một chút, Hầu Kình lập tức ấn cái nút đỏ trên máy quay đĩa trên bàn, bật một bản Disco, mười mấy người cùng nhảy múa cuồng điên, cũng “high” không kém gì mấy sàn nhảy thời nay, chỉ có điều âm thanh của các thiết bị khi đó không hay như bây giờ. Trong lúc hỗn loạn, Vương Tiểu Sơn đột ngột tắt đèn theo đúng kế hoạch, kết quả là các bạn gái không những không hoảng loạn như tưởng tượng của chúng tôi mà sau một tràng những tiếng hú, họ càng nhảy điên cuồng hơn. Thời gian đã trôi qua mười mấy năm nhưng tôi vẫn nhớ cảnh tượng khi đó, ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, thoắt ẩn thoắt hiện, soi lên từng gương mặt tràn đầy hưng phấn của họ, như đang vẽ lên một bức tranh đen trắng, các nhân vật trong tranh đang chuyển động, đang lắc lư, đang uốn éo để thể hiện sự thanh xuân của họ, sau đó một giọng nữ đột nhiên vút cao từ góc nào đó của căn phòng, như một tiếng sét chói tai vang lên trong đêm đen tĩnh mịch – Tôi cần khoái cảm!
Hai từ “khoái cảm” không được sử dụng rộng