XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

ng không biết, anh có thể không nhận, nhưng em muốn sinh nó ra.
Tôi hoảng hốt:
- Bà cô ơi, việc gì phải khổ thế? Chưa cưới mà nuôi thêm đứa con, người khác sẽ nghĩ cô như thế nào? Cô làm thế nào? Cuộc đời còn dài lắm, cô bình tĩnh một chút được không? Mấy hôm nay tôi đã nhiều chuyện đau đầu lắm rồi, cô lại gây ra chuyện này, tôi sắp sụp ngã đến nơi. – Biết nói lý vô dụng, tôi bèn sử dụng khổ nhục kế.
- Em nói rồi, anh có thể không nhận, em tự nuôi.
Sự việc không hề đơn giản như lời nói, Phó Tiểu Lam chẳng phải là một ví dụ sống đó sao? Tôi toát mồ hôi, tim đập thình thịch, bàn tay cầm thuốc lá rung rẩy.
Đúng lúc tôi đang không biết phải làm thế nào với Lưu Hân thì sự tình lại được giải quyết.
Tiểu Phần đặt một xấp chứng từ lên bàn của tôi, mấy tờ trước là hóa đơn xin thanh toán tiền ăn với khách của bọn Vương Diệu, tôi liếc qua một cái rồi ký tên. Bên dưới là hóa đơn thanh toán tiền phòng tháng này do khách sạn Kim Bích gửi tới, tôi nhớ lại tháng trước xảy ra việc rượu say làm càng ở đó, từ đó cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Tôi xem kỹ lại, hóa đơn tiền phòng hôm đó được ghi chép rất kỹ càng, phát hiện ra ngoài tiền phòng còn có một mục nữa là “chi phí phát sinh”, hai mươi tệ, tôi sinh nghi, hai mươi tệ này là dùng vào việc gì? Hình như tôi chưa đụng tới một món đồ gì trong phòng, liệu có tính nhầm không? Hay là Lưu Hân uống nước trong phòng?
Tôi gọi điện thoại cho Lạc Lạc để xác thực lại, một lúc sau cô nàng rụt rè gõ cửa đi vào, gương mặt ửng đỏ mất tự nhiên:
- Lý tổng, người ở khách sạn nói đó là… đó là bao cao su.
Tôi thấy hơi mất mặt, xua tay nói:
- Biết rồi, chắc là khách sạn nhầm!
Đoạn ký ức mà tôi đã mất dần dần được khôi phục lại, từng sự kiện của vụ án “ngủ chung” chắc chắn được người ta bàn tán sôi nổi và cười thầm sau lưng, sự kiện đó được hình tượng hóa, cụ thể hóa, một ông chủ bình thường vốn thân thiện, hòa nhã lại làm cái việc đó ở khách sạn! Không đúng! Không đúng, không đúng, tôi giật mình sực tỉnh, nếu đã như thế thì sao Lưu Hân lại mang thai?
Tôi dịch ghế về sau, đứng lên rồi đi ra của sổ, kéo rèm cửa sang hai bên, một cơn gió mát thổi vào, tôi vén tóc rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc xe và dòng người đang qua lại nườm nượp nơi ngã tư, như những con côn trùng đang bò đi một cách cần mẫn, công viên Hải Tân với những thảm cỏ xanh mát mắt, thi thoảng có đôi ba người quây quần với nhau, xa hơn nữa là quán rượu Nguyệt Phòng cô đơn nổi trên mặt biển, như đang kiên nhẫn chờ đợi sự xuất hiện của một đêm tối ồn ào, huyên náo.
Khi Lưu Hân bước vào, tôi đóng cửa lại, sau đó quan tâm hỏi:
- Có nghén lắm không? Có biểu hiện gì bất thường không?
Lưu Hân xoa nhẹ tay lên bụng, nói với giọng đau khổ:
- Em quyết định rồi, em sẽ bỏ đứa bé này.
Tôi ngần ngừ một lát, nói:
- Thế thì tiếc lắm, hay là cứ sinh ra!
Lưu Hân ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt có vẻ kinh ngạc và nghi hoặc, miệng cô mở hé, dường như đang suy đoán ý đồ của tôi. Tôi ngửa người ra lưng ghế, hai tay ôm gáy:
- Lưu Hân, tôi nghĩ thông rồi, dù sao đứa bé đã thành hình, chúng ta nên cho nó đến với thế giới tươi đẹp này, phá thai là giết chết một sinh mệnh nhỏ, cũng chẳng khác nào giết chết một con người, chúng ta có tàn nhẫn như thế được không?
- Thực ra em cũng nghĩ thông rồi, thấy anh bình thường đã quá vất vả, em không nên tăng thêm áp lực cho anh. Vừa nãy em đến bệnh viện xem rồi, người đi phá thai còn xếp thành hàng dài, không có gì cả, ở nước ngoài không biết thế nào, nhưng hiện tại ở Trung Quốc không phải phạm tội. – Giọng điệu Lưu Hân rất thanh thản.
- Lưu Hân này, phá thai đau lắm, mà lại gây tổn hại tới sức khỏe của cô, nói không chừng còn để lại di chứng.
- Không sao đâu, đau sớm không bằng đau lâu, huống hồ em không chịu đựng được chuyện mọi người cứ chỉ trỏ vào một đứa trẻ không cha.
- Tôi nhận nó, chỉ cần cô sinh nó ra, được không? – Tôi đứng lên.
Thái độ của tôi khiến Lưu Hân mở lớn mắt, gương mặt càng lúc càng quái dị, thoáng chút hoảng loạn.
- Không đơn giản thế đâu. Anh nhận nó, thế em là gì? Vợ lẽ? Người tình? Hay là kẻ thứ ba?
- Chẳng phải cô nói không quan tâm đến danh phận sao?
Nhìn vào biểu cảm phức tạp trên mặt cô ta, tôi không muốn đi đường vòng nữa, bèn ném hóa đơn của khách sạn tới trước mặt cô ta:
- Lưu Hân, cái này giải thích thế nào?
Lưu Hân che hai tay lên mặt rồi lao ra ngoài, cánh cửa bị mở ra thật mạnh, đập rầm vào tường, sau đó nó đập trở lại và đóng sầm lại. Mọi ánh mắt ở ngoài kia đều đổ dồn vào đây, qua lớp kính, tôi thấy những gương mặt kinh hãi của họ. Tôi cúi đầu chầm chậm tiến lên, bàn tay nắm chặt khóa cửa, sau đó liếc mắt nhìn ra, những gương mặt khoa trương kia lập tức thu lại, biến mất, để lại cho tôi chỉ là một mái tóc dài ngắn tỉa lệch. Tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó quay người, châm một điếu thuốc và bật cười không thành tiếng.
NGÀY LĨNH LƯƠNG
Hôm nay là ngày mồng mười tháng Mười hai, là ngày trả lương, mỗi tháng cứ tới ngày này là tôi lại thấy khó chịu trong lòng, cả công ty chỉ có mười l