Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
t rồi nói:
- Ừm, còn một khả năng, nếu công ty mới sẵn sàng tiếp nhận thì có thể vẫn lấy được tiền, nhưng mà…
- Nhưng mà cái gì? – Tôi hơi sốt ruột, không còn vẻ ung dung như lúc trước nói chuyện với Triệu Hữu Tài. Luật sư nói:
- Có điều người nhận khoản nợ đó không biết đến ngày tháng năm nào mới trả tiền.
Tôi đập mạnh điện thoại xuống, hét vọng ra ngoài:
- Cảnh Phú Quý! Vương Diệu, Cảnh Phú Quý có ở đó không?
Tôi chủ động đến văn phòng của Lâm Thăng để nói về chuyện Khoa Đạt. Lẽ dĩ nhiên, tôi phải lên tinh thần cho hắn trước khi nói. Tôi nói với hắn về tiến triển gần đây với Lôi tổng, và bảo rằng có mối quan hệ này, khả năng vào được Khoa Mỹ từ bốn mươi phần trăm lúc trước giờ đã thành chín mươi phần trăm. Sau đó tôi nói về tin tức xấu của Khoa Đạt, tin tức của phòng Bán hàng không nhanh nhạy có một phần trách nhiệm của tôi, lúc trước tuy có để ý đến rủi ro tiền vốn của Khoa Đạt nhưng không quá sâu sát, đến nỗi giờ ra tay đã hơi muộn.
Lâm Thăng dựa người vào ghế không nói lời nào, nghe tôi báo tin tốt trước, tin xấu sau, hắn khẽ đổ người về trước, chống tay lên bàn, hai tay chống cằm:
- Anh không cảm thấy bọn họ là một bọn vô dụng chỉ biết ăn với uống thôi sao?
Tôi vội vàng nói cũng hơi giống, rồi lập tức cảm thấy cụm từ này vẫn chưa đủ mạnh, bèn nói:
- Không phải giống mà bọn họ chính xác là vô dụng! Lũ heo ngu ngốc! Một chuyện trọng đại như thế mà không có chút tin tức gì, không biết cả ngày bọn họ làm cái quái gì! Nhất định phải dạy cho một trận.
Lâm Thăng không nói thẳng về lỗi của tôi, nhưng lô-gíc của hắn rất rõ ràng, bọn họ là lũ vô dụng mà tôi cứ nói họ được việc, như thế tôi cũng chẳng ra gì.
- Dạy thế nào? Tổn thất đã gây ra rồi, không phải mấy nghìn, mấy chục nghìn mà là một triệu có khả năng không thu về được đấy, Lý tổng!
Tôi nghiến răng nói:
- Chắc chắn sẽ thu về được! Còn lỡ không thu được sẽ phải phạt! Bao gồm cả tôi.
Ngày trước Lâm Thăng thường không nói nhiều nếu như tôi đã chủ động nhận lỗi, nhưng lần này hắn vẫn không chịu buông tha, dù sao cũng là một con số không hề nhỏ, nếu nói hai triệu lần trước chỉ là tiền nợ, thu về muộn hơn có vài ngày thì một triệu lần này chính là tiền vốn, nếu mang ra mua gạo mua nước có dùng mấy đời cũng không hết. Tiền là của mình, được rút ra từ mồ hôi, xương máu của mình, ai mà không xót.
- Còn nữa, anh Phi này, chẳng lẽ Khoa Đạt đến một người trực tiếp báo tin cho anh cũng không có sao? – Lâm Thăng ngẩng mặt lên, nhìn xéo vào tôi, trong thần thái của hắn có vẻ như khinh bỉ, tôi bị điểm trúng vào á huyệt. Nếu không xảy ra sự kiện thuốc lắc chắc Hoàng Lực cũng không đến nỗi trở mặt với tôi, kiểu gì cũng báo tin cho tôi trước, thế nên cho dù chửi bọn người ở phòng Bán hàng là chó hay là lợn thì kẻ phạm tội hàng đầu vẫn là… tôi.
Tôi đang định lao ra ngoài tìm người của phòng Bán hàng tính sổ bất chợt câu nói của Lâm Thăng khiến tôi dừng lại:
- Anh với Lưu Hân không sao chứ?
Tôi quay người lại, hắn không hề nhìn tôi, chỉ chăm chăm nhìn vào màn hình máy tính, hai tay gõ lên bàn phím, như kiểu buột miệng hỏi, tôi dừng lại hai giây rồi hằn học nói:
- Không sao! Anh cứ yên tâm!
Cảnh Phú Quý gần đây có vẻ không bình thường, cả ngày mặt mày u ám, đã mấy lần tôi vào phòng Bán hàng đều thấy khói thuốc mù mịt, khiến tôi cũng phải ho sặc sụa. Tôi hỏi hắn có phải có tâm sự gì không? Hắn lắc đầu. Tôi không tin, nói chuyện lần trước tôi giải quyết giúp cậu ta rồi, có phải “Không lời” đã thực sự không lời với cậu? Cảnh Phú Quý thở dài một tiếng. Tôi đột nhiên nhớ ra chuyện con gái hắn bị máu trắng mà Dương Huệ nói. Nhưng đã chẳng thể lo được nhiều nữa rồi, tôi lao thẳng vào văn phòng của phòng Bán hàng, đập bàn quát:
- Dập hết thuốc cho tôi! Hút hút hút! Cả ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm. Không có lấy một người đi thu thập tin tức, tôi muốn mướn đám người các cậu làm gì? Nuôi mối quan hệ bên Khoa Đạt làm gì?
Cả đám người giật mình rúm ró, không khí im lặng và căng thẳng dị thường, một lát sau Cảnh Phú Quý mới chậm rãi mở miệng:
- Tin tức nhận được rồi, nhưng đâu dám ngang nhiên khởi tố? Huống hồ bọn chúng gần đây đang bàn chuyện hợp tác OEM với điều hòa Đại Kim, xuất khẩu sang thị trường u Mỹ, một năm một triệu máy, ngộ nhỡ thành công chẳng phải ai khởi tố người đó sẽ chết trước hay sao.
- Hợp tác với Đại Kim? Thế mà cậu cũng tin! Đó chỉ là đánh lạc hướng thôi! – Tôi đang giận nên đâu có thèm nghe giải thích, lý do có đầy đủ đến đâu tôi cũng phủ nhận.
- Chuyện này khi cậu ở Thanh Đảo tôi có hỏi qua cậu, cậu… cậu bảo không khởi tố mà. – Giọng nói của Cảnh Phú Quý rất nhẹ, lại còn nói lắp.
Tôi không trả lời hắn, quay phắt người đi rồi đóng rầm của lại.
TRỞ MẶT VỚI HOÀNG LỰC
Tôi giận điên gã Hoàng Lực, một chuyện lớn như thế mà không nói trước một tiếng:
- Như thế có còn là bạn bè không? – Trong điện thoại, tôi lớn tiếng chất vấn hắn.
- Đúng thế, chúng ta có còn được coi là bạn bè không? – Hắn hỏi ngược lại tôi.
- Vì một người đàn bà có đáng không? Hơn nữa cậu thích Tiểu Ngọc, chẳn