XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.

g phải tôi đã sắp xếp cho cậu rồi sao?
- Tiểu Ngọc so được với cô ta sao? Tiểu Ngọc là đĩ, còn Tiểu Mỹ là sinh viên, là con nhà lành!
Nếu tôi không hề quen biết Hoàng Lực có lẽ tôi đã đấm vỡ mồm hắn ngay lập tức, Tiểu Ngọc không phải là sinh viên sao? Huống hồ sinh viên giờ có hàng vạn người, sao cứ phải dính lấy Tiểu Mỹ, xé cái mác sinh viên ấy đi thì nói không chừng Tiểu Mỹ còn chẳng bằng Tiểu Ngọc. Tôi nuốt nước bọt, nói hôm đó thực sự chỉ đi sàn thôi, mọi người thực sự chỉ cùng nhau uống rượu. Tôi cố nén giận, dùng liên tục hai từ “sự thực” là vì muốn nhấn mạnh những điều tôi nói đều là sự thật.
Hoàng Lực phản ứng rất kịch liệt:
- Tin không? Lý tổng, nói câu này anh có tin không? Chẳng nhẽ tôi còn không biết anh với Dương Hùng Vĩ là loại người gì?
- Chúng tôi là loại người gì? Cậu nói tôi là loại người gì? – Lửa giận trong lòng tôi đã không kiềm chế được nữa.
- Còn phải hỏi sao? Bị các anh chuốc rượu cho say mềm ra rồi, các anh có tha cho chúng không?
Lúc này cho dù có cả nghìn cái miệng cũng không thể nào giải thích nổi, tôi cũng chẳng buồn dây dưa với hắn:
- Chẳng qua chỉ là một sinh viên thôi mà, mai tôi sắp xếp cho cậu cả tá! – Đương nhiên câu này chỉ là lời nói dỗi, tôi làm gì có tài năng đấy.
- Tôi nói cho anh biết, tôi không thèm!
Ngày trước, lúc tôi mang gái đến cho hắn, hắn chưa bao giờ từ chối. Khi đưa tiền cho hắn, lúc nào hắn cũng mở ra liếc một cái, sau đó nhanh chóng nhét vào trong túi, rồi lập tức chuyển chủ đề sang việc khác. Có lúc tôi nghĩ, tôi với Hoàng Lực và cả Dương Hùng Vĩ rốt cuộc là kiểu bạn như thế nào? Tôi mở miệng ra nói suốt đời làm bạn với họ, nếu không còn giao dịch nữa, chúng tôi có còn ngồi với nhau không? Tôi từng hỏi Cảnh Phú Quý câu này, hắn cười khổ nói:
- Phi ơi, đây vốn dĩ là một vụ giao dịch, khi có tiền chắc chắn mọi người còn ngồi với nhau, anh tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt, không còn tiền để kiếm mạnh ai đi đường nấy, có giao tình thì ngày lễ ngày tết còn nhắn cái tin hay gọi cú điện thoại để hỏi thăm, hết giao tình là tiền trao cháo múc, còn tiền thì còn tình, hết tiền sẽ chẳng ai quen ai!
Tôi ồ dài một tiếng, tư lự gật đầu, Cảnh Phú Quý nhìn xéo tôi, hình như ý thức được ra điều gì đó.
- Thực ra cậu không cần hỏi tôi câu này, bản thân cậu cũng đã có đáp án. – Cảnh Phú Quý nhân cơ hội đó giễu cợt tôi một hồi, hắn thực sự hiểu tôi hơn Lâm Thăng, Lâm Thăng thường lo lắng tôi không buông được Lưu Hân, thực ra Lưu Hân là cái gì, nếu ai cản bước đường tiến lên trong sự nghiệp của tôi, chỉ ngoại trừ mẹ ruột, tôi chẳng nhận ai hết! Chỉ có điều, rất nhiều chuyện còn chưa tới lúc phải trở mặt với nhau.
Bây giờ bên Khoa Đạt đã đến mức này, tiền sắp thành bong bóng thì còn tình nghĩa khỉ gì nữa! Tôi nói thẳng với Hoàng Lực:
- Có cần sinh viên hay không là chuyện của cậu, thứ tôi cần là một triệu của tôi!
- Ông anh ơi, anh chỉ có một triệu thôi, có mười mấy nhà còn nợ hơn năm triệu kia kìa! – Thấy thái độ cứng rắn của tôi, giọng nói Hoàng Lực cũng mềm lại.
- Cậu nợ bao nhiêu nhà liên quan quái gì đến tôi, tóm lại tôi kiên quyết đòi một triệu của mình! – Hắn cứ mang người khác ra so sánh là tôi thấy bực mình. Theo như lô-gíc của hắn thì trả người nhiều trước, người ít sau, như thế tôi có chờ đến mù mắt cũng không tới lượt mình.
- Vậy anh cũng tố cáo đi, bây giờ ông Tổng kiểm soát từng xu một, tôi lực bất tòng tâm rồi. – Hoàng Lực bắt đầu giở trò.
- Trưởng phòng Hoàng! Cậu phải hiểu cho rõ, ông Tổng chẳng cầm của tôi một xu nào cả, tôi chỉ quen cậu chứ không quen ông ta!
Lời nói vừa dứt thì đầu dây bên kia vang lên tiếng động lớn và tiếng tút tút kéo dài, tôi đưa điện thoại ra trước miệng, chửi lớn một tiếng. Bình thường, cho dù chửi người khác tôi cũng rất uyển chuyển, về cơ bản không nói tục, chửi bậy, nhưng hôm nay đang giận, đến giết người tôi còn dám nữa là.
Tôi đi đi lại lại trong phòng, tâm trí rối bời, nghiến răng nghiến lợi. Hoàng Lực, mày là chó, mày phải làm việc cho tao, giỏi thì đừng có nhận tiền của tao! Tôi lôi chai XO trong tủ, vặn mạnh nắp chai rồi tu ừng ực mấy ngụm, sau đó cổ họng và lỗ mũi tôi vang lên tiếng sòng sọc, mùi rượu bắt đầu tan ra khắp phòng, tôi đặt mạnh chai rượu lên bàn: Đã đến lúc tung đòn sát thủ.






Vì sao là Lưu Hân?
SỰ TÌNH BẠI LỘ
Lưu Hân nói cái đó không tới làm tôi thấy sợ, nhưng khi bình tĩnh suy nghĩ lại, chỉ một lần không rõ ràng như thế mà đã dính, nhớ lại lần đầu khi mang thai con trai, tôi với Châu Thanh Thanh phải canh me hơn hai tháng mới thành công.
Rồi suy nghĩ tiếp, tôi thấy mình hồ đồ, lẽ ra cô ta không cần phải lừa tôi, một việc mất mặt như thế, một cô gái sao lại dám nói bừa.
Tôi bèn gọi Lưu Hân tới văn phòng, nói là mấy hôm nay bận nhiều việc quá nên không quan tâm được tới cô ta, hỏi cô ta có cần tôi đưa tới bệnh viện kiểm tra hay không?
- Người ta vốn dĩ buồn lắm rồi, anh còn nói mấy lời khó nghe.
Tôi đi hai vòng trong phòng:
- Thế cô nói nên làm thế nào?
- Em cũ