XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.

mình cũng yêu thương sâu sắc.
Thẩm gia có hỉ sự, hàng xóm và thân bằng quyến hữu của Thẩm gia đều đến chúc mừng, theo kiệu hoa rời đi, chúng nhân đều chen chúc ở cửa, Thẩm Thương Lãng đứng trên bậc thềm, sau lưng hắn là Gia Luật Ngạn.
Hôm nay hắn mặc một bộ mãng bào mới tinh, sắc thu nhàn nhạt chiếu lên gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng, đứng giữa đám đông càng trở nên nổi bật, cô ngạo khó gần.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, lòng nghĩ mình cũng thật dũng cảm, người lạnh lùng cao ngạo như vậy mà mình cũng dám xông tới, vọng tưởng dùng một trái tim chân thật để làm tan chảy núi băng.
Nàng lấy hộp gỗ trong tay Đinh Hương, bước tới thi lễ với Gia Luật Ngạn: “Vương gia.”
Gia Luật Ngạn vừa nhìn thấy hộp gỗ trong tay nàng, ánh mắt tối đi.
“Thiếp đã hòa ly với Vương gia, không thể nhận lễ vật quý trọng như vậy. Xin Vương gia thu lại vật này.”
Chúng nhân chen chúc ở cửa đều kinh ngạc nhìn nàng, trong khoảnh khắc bỗng lặng ngắt như tờ.
Thẩm Thương Lãng và Hồ thị cũng trợn mắt há miệng không tin nổi.
Trên người Gia Luật Ngạn ngập tràn sát khí. Trương Long đứng sau lưng thấy ngón tay hắn run lên mấy lần.
Mộ Dung Tuyết đích thực muốn chọn cơ hội này để nói ra chuyện hòa ly trước mặt chúng nhân, đập nồi dìm thuyền chặt đứt đường lui. Như vậy hắn sẽ không đeo bám đòi lại thư hòa ly nữa, từ nay hai người không còn quan hệ.
Bí mật Gia Luật Ngạn khổ tâm che giấu đã không còn đường xoay chuyển, lửa giận khắp cổ họng thiêu đốt khiến lưỡi hắn cũng đau.
Mộ Dung Tuyết thấy hắn không nhận, liền đặt đồ trong tay vào tay Trương Long, quay người rời đi.
Gia Luật Ngạn mắt nổ đom đóm, đuổi theo mấy bước.
“Khoan đã.”
Mộ Dung Tuyết dừng bước quay lại nhìn hắn: “Vương gia còn có việc gì chăng?”
Hắn lạnh lùng nhìn nàng, trong ánh mắt là hàn khí như băng tuyết, “Nếu nàng đã hòa ly với ta thì chỗ ta còn một món nợ chưa tính với nàng.”
“Nợ gì?”
“Chiếc giường ngà voi của Mai quán nàng bán lúc xưa trị giá một vạn lượng, nhưng nàng chỉ bán có một ngàn lượng, chín ngàn lượng còn lại nàng định lúc nào trả cho ta?”
Mộ Dung Tuyết cả kinh: “Sao có thể đáng giá một vạn lượng được?”
Gia Luật Ngạn cười lạnh: “Tài vật của Vương phủ đều có sổ sách, nàng tự đi xem thử có phải thổi phồng giá tiền không. Trong vòng ba tháng nếu nàng không thể trả tiền thì đừng trách ta không khách sáo.”
“Chàng muốn thế nào?”
“Trả không được thì đương nhiên là lấy người gán nợ.” Hắn hừ lạnh một tiếng, phẩy áo bỏ đi.






Đòi Giường
Mộ Dung Tuyết vừa tức tối vừa chua xót.
Nàng trao hết chân tình, nâng niu hắn trong lòng bàn tay, nhưng hắn lại không nhớ những điểm tốt của nàng chỉ nhớ tiền nàng thiếu hắn. Thật sự vô tâm tuyệt tình đến vậy sao?
Đinh Hương giậm chân nói: “Đồ nhỏ nhen uống nước lạnh, rụng răng rách miệng.”
Bội Lan xưa nay luôn thật thà hiền lành cũng không nén được cơn giận, “Vương gia rõ ràng là cố tình làm khó. Giường gì mà đáng giá một vạn lượng chứ.”
[1. Huyện chủ: một phong hiệu của nữ nhân Hoàng tộc.'>
Mộ Dung Tuyết nghe mà không nói nên lời, trời ạ, mình thật phải đền nặng rồi, chín ngàn lượng bạc thâm hụt này phải làm sao đây?
Lẽ nào thật sự phải lấy người gán nợ.
Nàng đặt sổ xuống, mặt mày ủ rũ về đến nhà, Mộ Dung Lân thấy nàng như vậy, quan tâm hỏi: “Đưa dâu mệt lắm sao?”
“Cha, con sắp phá sản rồi.”
Mộ Dung Lân thoạt nghe liền bật cười, còn tưởng nàng đang nói đùa.
Mộ Dung Tuyết khổ não kể chuyện chiếc giường ngà voi kia.
Mộ Dung Lân không cười nổi nữa. Chín ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ, gần như phải lấy toàn bộ gia sản cả đời ông kiếm được ra đền.
Lúc đầu vì lên Kinh thu xếp không để Mộ Dung Tuyết bị chọn, ông đem tất cả tích lũy của mình lên Kinh thành. Sau đó Mộ Dung Tuyết xuất giá, sợ con gái bị người của Vương phủ xem thường, ông lại đem toàn bộ gia tài tổng cộng một vạn lượng làm của hồi môn cho Mộ Dung Tuyết. Sau khi Mộ Dung Tuyết hòa ly về nhà mẹ liền giao một vạn lượng ngân phiếu trước kia cho phụ thân bảo quản.
Mộ Dung Lân thấy Triệu lão tía nhà bên vì Triệu Chân Nương mà chạy vạy khắp nơi, giật gấu vá vai, lòng nghĩ căn nhà này vốn cũng là Triệu Chân Nương sắp xếp cho ông, nay Triệu Chân Nương gặp nạn, mình cũng nên có chút biểu hiện, vậy là tiền tặng cho Triệu lão tía ba ngàn lượng ngân phiếu, coi như trả tiền căn nhà cho Triệu Chân Nương.
Đương nhiên căn nhà nhỏ này không đáng giá nhiều tiền như vậy, nhưng Mộ Dung Tuyết và Mộ Dung Lân đều cảm thấy đã là đồng hương cũng nên giúp đỡ Triệu gia trong lúc nguy nạn. Cho tiền như vậy cũng không đến mức khiến Triệu gia cảm thấy mất mặt. Bảy ngàn lượng bạc còn lại, Mộ Dung Lân thấy nuôi mấy người trong nhà năm ba năm cũng không thành vấn đề. Bởi vậy khi Gia Luật Ngạn ngăn không cho họ rời Kinh ông cũng không chút nóng vội, dù sao cũng không gặp phải vấn đề miệng ăn núi lỡ, nào ngờ trong chớp mắt, số tiền này ngay cả một chiếc giường cũng không trả nổi.
Mộ Dung Tuyết nói: “Cha đừng vội, con đi tìm người mua giường rồi