Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.
mua lại chiếc giường kia trả cho chàng, vậy thì không cần trả tiền cho chàng nữa.”
Mộ Dung Lân nói: “Cách này cũng hay, con có biết ai mua chiếc giường đó không?”
Mộ Dung Tuyết quay đầu hỏi Đinh Hương: “Muội còn nhớ bán giường cho ai không?”
Đinh Hương gật đầu: “Là một ông chủ tiệm đồ gỗ trên đường Trầm Thủy.” Đường Trầm Thủy là chợ đồ cổ lớn nhất Kinh thành, có một số người mua đồ chỉ để bán lại.
Mộ Dung Tuyết liền nói: “Vậy muội mau đi tìm ông chủ đó, xem giường có còn không, nếu không còn thì hỏi cho ra người mua là ai.”
Đinh Hương đáp: “Muội đi ngay đây.”
“Không sao đâu, cho dù không tìm được, trong tay chúng ta vẫn còn bạc, cứ trả cho hắn trước. Tiền tài là vật ngoài thân, dùng hết rồi lại kiếm, có gì to tát đâu.”
“Cha, có cha ở đây, dường như trời sập cũng không sợ, chả trách mẹ lại lấy cha.”
Nhắc đến thê tử, Mộ Dung Lân bất giác thờ dài, “Người ta nói cha y thuật cao minh, nhưng cha lại không chữa được cho mẹ con. Hại con tuổi còn nhỏ đã không có mẹ, trong lòng cha vẫn luôn cảm thấy có lỗi với con.”
Mộ Dung Tuyết áy náy đến sắp khóc: “Là con có lỗi với cha, hại cha mất hết tích lũy cả đời, con thật là một kẻ bại gia.”
Mộ Dung Lân vuốt tóc con gái cười nói: “Nha đầu ngốc, giọng sắp khỏi rồi, đừng khóc.”
Một canh giờ sau, Đinh Hương từ bên ngoài trở về, vừa thấy Mộ Dung Tuyết liền lộ ra ý cười, “Tiểu thư, muội nghe ngóng được rồi, giường bị mua mất rồi, đưa đến phủ Tĩnh quốc Tướng quân.”
“Muội có hỏi được phủ Tĩnh quốc Tướng quân ở đâu không?”
“Hỏi được rồi, đường cũng xa lắm, chúng ta ngồi xe ngựa đi nhé.”
Mộ Dung Lân vừa nghe liền sai Bùi Giản đánh xe, mấy người cùng đi.
Mộ Dung Tuyết lòng đầy nghi hoặc, nghe Lưu thị nói Tĩnh quốc Tướng quân bị tịch biên gia sản lưu đày, làm sao còn có người của phủ Tĩnh quốc Tướng quân đi mua giường?
Xe ngựa đi chừng nửa canh giờ, dọc đường hỏi mấy người qua đường Đinh Hương mới tìm được.
Xuống xe ngựa, Mộ Dung Tuyết thấy trước mặt có một căn nhà lớn bề thế yên tĩnh, ngoài cửa có hai con sư tử bằng đồng xanh oai phong lẫm liệt. Cửa lớn đóng chặt, nhưng trước cửa rất sạch sẽ, không có lấy một chiếc lá rụng.
Bùi Giản bước tới gõ cửa, một hồi lâu sau, cửa lớn cạch một tiếng, chầm chậm mở ra, bên trong có một ông lão năm mươi sáu mươi tuổi bước ra, xem xét Bùi Giản từ trên xuống dưới.
Bùi Giản vội nói: “Xin hỏi chủ nhân chỗ này có nhà không?”
“Ngươi là ai, tìm chủ nhân nhà ta có việc gì?”
“Việc này… nói ra thì dài dòng lắm.”
“Dài dòng thì cứ nói vắn tắt đi.” Ông lão ngạo mạn nhìn Bùi Giản.
“Chuyện là vậy, chủ nhân nhà ông đã mua một chiếc giường ngà voi, tôi chính là người bán giường. Bây giờ có chuyện quan trọng liên quan đến chiếc giường này, tôi muốn thương lượng với gia chủ.”
“Chủ nhân nhà ta bình thường không ở đây, không chắc lúc nào quay về.”
Mộ Dung Tuyết thấy vậy liền tiến lên phía trước, “Lão nhân gia, tôi có chuyện gấp muốn thương nghị với gia chủ. Lão nhân gia có thể cho biết bình thường gia chủ ở đâu không?”
Ông lão lắc đầu không chịu nói.
Mộ Dung Tuyết lấy ra một ít bạc vụn đưa cho ông lão, ông lão không chỉ không nhận, hơn nữa còn lộ ra vẻ không vui khi bị sỉ nhục.
Mộ Dung Tuyết chỉ đành nói: “Vậy tôi chờ ở đây.”
Bùi Giản nói: “Trời lạnh rồi, muội muội về đi thì hơn, để ta chờ ở đây.”
Mộ Dung Lân nói: “Ừ, để Bùi Giản ở lại đây, con ở nhà chờ tin tức là được.”
Mộ Dung Tuyết trở về nhà chờ hết ba ngày. Mỗi ngày Bùi Giản đều đi sớm về khuya, nhưng chủ nhân của Tĩnh quốc Tướng quân kia vẫn không thấy lộ diện.
Mấy ngày nay Mộ Dung Tuyết cũng nhờ người nghe ngóng chuyện của Tĩnh quốc Tướng quân. Thì ra Tĩnh quốc Tướng quân tên Hứa Hàn Phong, mười ba năm trước bị hoàng đế lưu đày tới Lĩnh Nam với tội danh mưu phản, mãi đến đầu năm nay Hoàng đế tra rõ sự tình mới hạ chỉ tha về Kinh thành, chỉ đáng tiếc phu phụ Hứa Hàn Phong đã chết nơi lưu đày, trên đường hồi kinh trưởng tử cũng không may mất mạng. Hứa Hàn Phong còn một vị ấu tử, nhưng kỳ quái là sau khi phủ đệ bị tịch biên được trả lại, người đó lại không vào ở, chỉ cho một lão bộc trông coi.
Bùi Giản chờ hết bảy ngày vẫn không có tin tức, Mộ Dung Tuyết thật sự rất nóng lòng, không kìm được mà đích thân đi.
Đến cửa, chỉ thấy Bùi Giản đang ngủ gục trên bậc thềm, thời gian này thật sự hắn rất vất vả, mỗi ngày đều đi sớm về khuya khổ sở chờ đợi trước cửa, Mộ Dung Tuyết bước tới đẩy đẩy hắn, “Biểu ca, huynh về trước đi, hôm nay để muội chờ.”
“Không sao, để ta chờ.”
“Huynh mau về đi.” Mộ Dung Tuyết không cho phân bua kéo hắn dậy, còn mình lại ngồi vào chỗ hắn vừa nãy.
Hơi lạnh mùa thu ngày một đậm. Mộ Dung Tuyết ôm hai cánh tay ngồi trên bậc thềm, lòng lại nhớ đến Gia Luật Ngạn. Lúc này có lẽ hắn đang chuẩn bị hôn lễ, là nạp thái hay nạp cát đây? Nếu phủ Tĩnh quốc Tướng quân không đồng ý trả lại chiếc giường thì phải làm sao đây, lẽ nào nàng thật sự phải trả cho Gia Luật Ngạn chín ngàn lượng bạc sao? Trong tay nàng hiện giờ chỉ có bảy ngàn lượng, vẫn thiếu hai ngàn lượng, nhưng mà cho dù có thể kiếm đủ chín