Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.
ngàn lượng bạc, trả món tiền này thật sự cũng không cam. Hơn nữa rõ ràng hắn không thiếu món tiền này, chỉ không muốn để nàng sống yên mà thôi.
Mộ Dung Tuyết cảm thấy sau khi hòa ly Gia Luật Ngạn trở nên thật đáng ghét, vừa nhỏ nhen vừa vô lại. Haiz, lúc đầu sao nàng lại mê muội yêu phải nam nhân nhỏ nhen như vậy chứ, nàng ôm mặt tự kiểm điểm.
“Sao cô lại ở đây?” Trên đỉnh đầu có người hỏi, Mộ Dung Tuyết bỗng cảm thấy giọng nói này rất quen, nàng vừa ngước nhìn lên liền ngẩn ra, không ngờ lại là Hứa Trạch.
Nàng hiếu kỳ hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Hứa Trạch cười: “Là ta hỏi cô mà, cô ở đây làm gì? Giống như một tiểu ăn mày vậy.”
Tiểu ăn mày gì chứ, nàng bĩu môi đứng dậy: “Ta chờ người.”
“Chờ ai vậy?”
“Nói ra ngươi cũng không biết đâu, chính là chờ chủ nhân nhà này.”
Hứa Trạch cười híp mắt nói: “Nhà khác thì ta không biết, nhưng chủ nhân nhà này thì ta biết.”
Mộ Dung Tuyết bỗng nhớ lại hắn cũng họ Hứa, mắt lập tức sáng lên: “Ồ, ta biết rồi, ngươi là người hầu của nhà này?”
Người hầu Hứa Trạch gãi đuôi mày, rầu rĩ nói: “Trông ta kém đến vậy sao?”
Mộ Dung Tuyết chớp chớp đôi mắt đẹp, vậy là thân thích rồi?
Lúc này cửa lớn mở ra, ông lão trông cửa lộ ra ý cười: “Công tử về rồi.”
Ăn Mặn
Mộ Dung Tuyết cả kinh trợn tròn mắt, “Ngươi… ngươi chính là…”
Hứa Trạch vẻ mặt hạnh phúc như đang nói “Ai da, cô nương cuối cùng cô cũng đoán đúng rồi,” hắn cười híp mắt gật đầu: “Tại hạ chính là chủ nhân chỗ này.”
Mộ Dung Tuyết vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lập tức hỏi: “Vậy chiếc giường ngà voi kia là do Hứa công tử mua lại sao?”
“Là ta, sao vậy?”
“Không được.”
Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ thất vọng tràn ngập gương mặt, nhưng nàng đã nghĩ đến kết quả này rồi, Hứa Trạch làm vậy cũng không thể trách được.
Hứa Trạch rất khó xử: “Không phải ta không chịu giúp, chiếc giường này là của hồi môn của mẫu thân ta, ta muốn giữ làm kỷ niệm.”
Mộ Dung Tuyết nặn ra một nụ cười: “Tôi biết Hứa công tử hiếu thảo, tôi làm vậy thật sự đã gây khó dễ, vậy không làm phiền nữa, cáo từ.”
Hứa Trạch vội giữ nàng lại: “Hay là vậy nhé, chín ngàn lượng còn lại ta sẽ bù cho cô, cô cứ trả cho Chiêu Dương Vương là được.”
“Vậy làm sao được.” Mộ Dung Tuyết vội từ chối: “Tôi không thể lợi dụng huynh.”
Hứa Trạch cười: “Không sao, cô cứ việc lợi dụng ta đi.”
Mộ Dung Tuyết bỗng đỏ mặt, ấp úng nói: “Trong tay tôi có bảy ngàn lượng, chỉ thiếu hai ngàn lượng, đa tạ ý tốt của Hứa công tử, vậy tôi coi như mượn công tử hai ngàn lượng, sau này nhất định trả cho huynh.”
Hứa Trạch nói: “Không cần làm vậy đâu, ta chỉ coi như dùng một vạn lượng mua lại di vật của mẫu thân thôi.”
“Nhưng mà…”
Hứa Trạch cười cười ngắt lời nàng: “Đa tạ cô đã bán chiếc giường này đi, nếu không ta cũng không thể nào tìm lại, một vạn lượng bạc so với ý nghĩa của chiếc giường này thật chẳng là gì.”
Mộ Dung Tuyết vô cùng cảm động, nhưng lại cảm thấy không thỏa, rõ ràng là đồ của Hứa Trạch nhưng lại bắt hắn ra giá cao chuộc lại, đây chẳng phải là ức hiếp người ta sao? Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cảm thấy mình không thể lợi dụng hắn như vậy, “Vậy coi như tôi nợ tiền Hứa công tử, sau này tôi sẽ trả cho huynh.”
Nàng thà tự mình chịu lỗ cũng không thể lợi dụng người khác. Hơn nữa so với nợ Gia Luật Ngạn, nàng cảm thấy chi bằng nợ Hứa Trạch, vì Hứa Trạch sẽ không bắt nàng lấy người gán nợ.
Hứa Trạch mặt đầy ý cười, “Cô không cần trả đâu.”
“Đương nhiên phải trả, con người tôi rất có nguyên tắc, xưa nay không thích lợi dụng người khác.” Mộ Dung Tuyết nghiêm túc nói: “Tôi sẽ viết giấy nợ cho huynh.”
“Không cần đâu.”
Mộ Dung Tuyết liền đưa địa chỉ nhà mình cho hắn, để Hứa Trạch yên tâm là có thể tìm nàng bất cứ lúc nào.
Hứa Trạch càng cảm thấy nàng đáng yêu, cười híp mắt nói: “Ta không sợ cô chạy mất đâu.”
Nàng thở dài: “Tôi cũng không chạy được, Chiêu Dương vương không cho chúng tôi rời Kinh, nếu không đã rời khỏi Kinh thành từ lâu rồi.”
Hứa Trạch thầm nói: Cũng may là không cho nàng rời Kinh.
Mộ Dung Tuyết lại ba lần bốn lượt đáp tạ rồi quay người định cáo từ, đột nhiên Hứa Trạch nói: “Ta có thể đi nhờ xe không, nhà cô rất gần Linh Sơn tự.”
“Huynh còn phải quay về sao?”
“Ừ, ta không ở đây.”
“Tại sao?”
Trên mặt Hứa Trạch lần đầu tiên lộ ra thần sắc nghiêm túc, “Vốn là một gia đình, nay chỉ còn lại mình ta, tức cảnh sinh tình, chạm vào vết thương lòng.”
Mộ Dung Tuyết hiểu ra, lập tức hối hận không dám hỏi nhiều.
Lên xe ngựa, Hứa Trạch lại khôi phục ý cười, dường như khoảnh khắc thương cảm vừa rồi đã theo gió bay đi.
Hắn hỏi: “Ta từng nói ta không phải là hòa thượng rồi phải không.”
“Huynh từng nói rồi.”
Hứa Trạch nhìn nàng cười cười: “Vậy thì tốt.”
Mộ Dung Tuyết bất giác đỏ mặt, vậy thì tốt gì chứ? Nói năng thật kỳ quái.
“Lúc nhỏ thân thể ta rất yếu ớt, dăm ba bữa lại có bệnh, mấy lần suýt chút mất mạng. Phương trượng Linh Sơn tự vốn là thủ hạ của phụ thân ta, năm xưa lãnh binh đánh trận cả