Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
iác lúc trước nàng phí bao tâm tư nấu nướng, chính mắt nhìn thấy hắn ăn.
Mộ Dung Tuyết bị ép ăn hết một chén cháo.
Gia Luật Ngạn vừa ý đặt chén xuống, lau miệng cho nàng, ngón tay thừa cơ quyến luyến trên môi nàng mấy lần.
Mộ Dung Tuyết rất bối rối, chỉ có thể quay đầu tránh đi, nhưng bây giờ thật sự tay trói gà không chặt, có cảm giác trở thành cá thịt mặc người chém chặt.
Một lúc sau, bộc phụ mang nước nóng đến, Sảnh nhi thử nước, định hầu hạ Mộ Dung Tuyết rửa mặt.
Gia Luật Ngạn nói: “Lui ra đi.”
Hắn tự tay vắt khăn đem đến, Mộ Dung Tuyết vừa thấy bộ dạng định đích thân lau mặt cho mình của hắn, lập tức kinh hoàng thất sắc kêu lên: “Kêu Sảnh nhi làm đi.”
Hắn không cho phân bua, đi đến trước mặt nàng, bóp cằm nàng như lúc trước. Hắn dùng khăn tỉ mỉ lau mặt nàng, sau đó còn thừa cơ véo má nàng mấy cái, hài lòng thỏa dạ thực hiện được tâm nguyện bao nhiêu ngày nay.
Đặt khăn xuống, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi: “Đúng rồi, nàng muốn thoa phấn thơm không?”
Mộ Dung Tuyết vội nói: “Không, không.”
Gia Luật Ngạn đi đến trước mặt nàng, cúi người cởi vớ cho nàng, cầm chân nàng đặt vào lòng.
Hắn định rửa chân cho nàng đó sao?
Mộ Dung Tuyết kinh ngạc đến mức suýt chút đạp đổ chậu nước.
Nàng vừa đá chân vừa kêu lên: “Mau gọi Sảnh nhi vào đây.”
Gia Luật Ngạn cúi đầu vờ như không nghe thấy, ấn chân nàng vào chậu nước, vốc nước chậm rãi xoa bóp bàn chân, ngón chân và bắp chân nàng.
Mộ Dung Tuyết vừa kinh ngạc vừa bối rối, lúc ân ái tiêu hồn trên giường hắn cũng chưa từng vuốt ve bàn chân và bắp chân nàng như vậy, hắn luôn không chờ được mà trực tiếp hung hăng đi thẳng vào chủ đề. Có những lúc nàng rất muốn được hắn ôm ấp vuốt ve, nhưng điều hắn muốn dường như chỉ có chuyện đó. Nàng từng vì vậy mà thất vọng trăn trở, tưởng rằng có lẽ nam nhân đều như vậy, không ngờ hắn cũng có những lúc dịu dàng thế này. Thì ra không phải là không biết, mà chỉ là không muốn.
Hắn cúi đầu tựa trên gối nàng, nàng lặng lẽ nhìn nhìn đôi mày rậm, sống mũi cao cao, lòng cuồn cuộn xoay vần, cảm xúc phập phồng. Nàng nằm mơ cũng không ngờ được sẽ có một ngày như vậy, chỉ đáng tiếc ngày này đến quá muộn.
Vào lúc này, trong đêm khuya tĩnh lặng truyền đến tiếng canh báo giờ Tý, phá tan ảo mộng, kéo tâm tư nàng trở về hiện thực.
Nàng nhớ lại thân phận của hắn, nhớ lại trong Vương phủ vẫn còn một nữ nhân đang chờ hắn, tia xúc động trong lòng lập tức hoàn toàn tan biến.
“Trời tối vậy rồi Vương gia mau quay về đi, có chuyện gì thiếp sẽ gọi Sảnh nhi.”
“Quay về?” Gia Luật Ngạn hỏi ngược lại, đôi môi mím chặt chằm chằm nhìn nàng, ánh mắt như có xoáy nước chảy xiết.
Lẽ nào nói sai rồi sao? Mộ Dung Tuyết tiếp tục nói: “Trễ vậy rồi chàng không về phủ Vương phi sẽ mong.”
Gia Luật Ngạn nghiến răng, sắc mặt sa sầm như sắp đổ mưa.
Mộ Dung Tuyết chỉ đành không nói nữa, nhưng trên gương mặt nhỏ đã ra vẻ tiễn khách rất rõ ràng.
Gia Luật Ngạn cứ đôi chốc lại nhìn nàng, nhớ lại mình cũng đã từng đối xử với nàng như vậy, từng đuổi nàng ra khỏi Ẩn Đào các, vậy lúc đó nàng đau lòng tuyệt vọng dường nào? Hắn càng lĩnh hội được mùi vị ngày đó thì càng cảm khái sự dũng cảm của nàng hơn. Càng thất bại càng dũng cảm, thành tâm thành ý đối với hắn như nàng, trên thế gian này sẽ không có người thứ hai, làm sao hắn có thể bỏ lỡ?
Hắn ôm nàng đặt lên giường, giúp nàng cởi áo ngoài, đắp chăn lên, sau đó quay người rời đi.
Mộ Dung Tuyết thở phào, tưởng hắn muốn đi, nào ngờ hắn chỉ đi thổi đèn, sau đó quay người cởi y phục nằm vào trong chăn.
Mộ Dung Tuyết cuống quít định ngồi dậy, nhưng tay lại không thể dùng sức, Gia Luật Ngạn ấn nàng xuống: “Đừng động đậy.”
Mộ Dung Tuyết cuống quít nói: “Chàng không thể ngủ ở đây.”
“Ta đương nhiên có thể.” Hắn không cho phân bua, “Nàng vì ta mà bị thương, sao ta có thể bỏ đi không lo.”
“Ở đây có người hầu hạ, không cần đến chàng.”
“Ta bằng lòng.”
Mộ Dung Tuyết thật sự phiền não với đôi tay không thể động đậy của mình, khiến nàng phải rơi vào cảnh quẫn bách này. Đánh cũng không lại, đuổi cũng không đi. Nàng hậm hực xoay người vào trong, không chịu nói chuyện với hắn, chỉ để lại cho hắn một tấm lưng.
Hán ôm lấy nàng từ sau lưng, muốn quay người nàng lại, nhưng nàng quật cường không chịu.
Hắn thở dài, nhớ lại trước đây mình cũng từng như vậy, chỉ quay lưng vào nàng mà ngủ.
Quả nhiên thiện ác đều có báo ứng, đến lượt mình rơi vào cảnh này, hắn cảm thấy bất luận nàng có đối với mình thế nào cũng phải thôi. Điều hắn có thể làm là bù đắp và vãn hồi.
Mộ Dung Tuyết nhắm mắt, thân thể rất mệt, nhưng tay đau đến mức không thể đi vào giấc ngủ. Hơn nữa sau lưng là thân thể ấm áp, là hơi thở quen thuộc của hắn. Đã lâu nàng không ngủ cùng hắn, lúc này rất không quen, nàng cố gắng thu mình vào trong, cách xa hắn một chút.
Nhưng hắn lại sáp vào, còn đặt tay trên eo nàng.
Nàng lập tức căng thẳng, trầm giọng nói: “Chàng đừng đụng vào thiếp.”
Sau lưng một hồi im lặng, một lúc lâu sau, hắn nói: “Ta nhớ nàng lắm. Nàng quay lại nhìn ta đi, được