Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
nổi bật hơn người.
Mộ Dung Tuyết nhìn một lần rồi lập tức dời mắt đi, lòng vô cùng hối hận năm xưa mình “háo sắc” nhìn hắn thêm mấy lần để rồi ăn trái đắng. Bồ tát nói, sắc tức thị không, thật sự quá đúng. Nàng quyết định sau này phải thỉnh giáo thêm Hứa Trạch.
Sảnh nhi dâng trà lên rồi biết điều lui ra ngoài.
Thẩm U Tâm cũng thấu hiểu ý người không theo vào.
Trong phòng chỉ có hai người, Gia Luật Ngạn chằm chằm nhìn Mộ Dung Tuyết, khiến nàng rất mất tự nhiên. Tay không thể động đậy, giả vờ đọc sách cũng không được. Haiz, làm gì mới được đây? Cứ ngồi không như vậy thật quá ngượng ngùng rồi.
Đang sầu não thì Gia Luật Ngạn nói: “Vừa rồi ta nghe những lời nàng nói với U Tâm rồi. Nàng làm vậy thật quá bất lương.”
Mộ Dung Tuyết nhướng mi, trong đôi mắt hiện ra một dấu chấm hỏi và một dấu chấm than thật lớn.
“Nàng cưỡng ép chiếm đoạt ta, sau đó bỡn cợt rồi vứt bỏ.”
Lời Yêu Không Dứt
“Cái gì, thiếp cưỡng ép chiếm đoạt, bỡn cợt rồi vứt bỏ?” Mộ Dung Tuyết nhảy dựng lên khỏi ghế, kinh ngạc trợn trừng đôi mắt đẹp, cảm thấy lời Gia Luật Ngạn nói thật không thể tưởng tượng nổi.
Gia Luật Ngạn cười hỏi lại: “Lẽ nào không phải sao? Lúc xưa nàng cưỡng ép ta lấy nàng, có từng hỏi ta có bằng lòng không?”
Mộ Dung Tuyết ngẩn ra một lúc rồi nói: “Chàng có thể từ hôn mà. Vì hạnh phúc của bản thân, cho dù là Hoàng mệnh cũng nên phản kháng, chàng xem lúc xưa thiếp làm thế nào kìa.”
Gia Luật Ngạn mỉm cười: “Điểm này đích thực ta không bằng nàng.”
Mộ Dung Tuyết vẫn im lặng, hắn đích thực khác với nàng, bất kể có thích hay không, ai đến cũng không từ, còn nàng sẽ lựa chọn đấu tranh.
“Hoàn cảnh của ta khác với nàng. Đứng ở vị trí của ta đã là tâm điểm của mọi sự công kích, cho dù ta không tranh giành cũng không được thái bình, chỉ có thể mặc người chém giết. Lúc diệt phỉ, Thành Hi vương muốn thừa cơ lấy mạng ta, nay lại nhằm vào nàng, nếu ta không mạnh mẽ, không chỉ không bảo vệ nổi mình, càng không bảo vệ nổi nàng. Bởi vậy chỉ có thể ngược dòng đứng lên chỗ cao nhất mới bất bại.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu: “Vương gia nói có lý, nên như vậy. Ngọc tướng quân gia thế hùng hậu, tay nắm binh quyền, Kiều quý phi quyền khuynh hậu cung, Ngọc tiểu thư đích thực là nhân tuyển Vương phi tốt nhất. Thiếp đương nhiên hiểu Vương gia. Nhưng sớm muộn gì Vương gia cũng sẽ kế vị, vậy thiếp càng không thể trở về.” Nàng lẩm bẩm nói: “Trời ạ, vừa nghĩ đến trượng phu mình sẽ có cả trăm nữ nhân, thiếp thật sẽ phát điên mất.”
Gia Luật Ngạn: “…..” Hắn háo sắc mê muội đến vậy sao? Một mình nàng đã khiến hắn sứt đầu mẻ trán, cả trăm nữ nhân há chẳng phải muốn hắn tuổi trẻ mất sớm sao? Hắn không vui nói: “Ta là loại người đó sao?”
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, đôi mắt trong suốt mang vài phần thăm dò xem xét, hiếu kỳ hỏi: “Trước đây chàng cũng có nhiều lắm thì phải.”
Gia Luật Ngạn bối rối lập tức chuyển chủ đề, “Tay nàng còn đau lắm không?”
“Ồ, vừa rồi cãi nhau với chàng quên cả đau rồi.”
“Vậy mỗi ngày ta sẽ đến trò chuyện với nàng.”
“Nhưng mà cãi xong lại càng đau hơn.”
Gia Luật Ngạn thoáng trầm tư: “Vậy ta đàn cho nàng nghe.”
“Chàng biết đàn sao?”
Gia Luật Ngạn ra vẻ đương nhiên.
Mộ Dung Tuyết liều mình nhẫn nhịn lòng hiếu kỳ của mình, dối lòng nói: “Thôi, thiếp vẫn nên tĩnh dưỡng thì hơn. Vương gia cứ đi làm việc đi.”
“Có việc gì cũng phải chăm sóc nàng.”
Những lời thâm tình sâu sắc này khiến Mộ Dung Tuyết không biết phải nói gì thì hơn, nàng trèo lên giường nằm quay mặt vào trong.
Nhưng Gia Luật Ngạn ngồi trong phòng không hề có ý rời đi, đôi lúc tìm nàng nói chuyện nàng lại giả vờ ngủ, nhắm mắt gượng đến lúc ăn trưa.
Kết quả lại bị Gia Luật Ngạn đích thân đút cơm, Mộ Dung Tuyết bấm bụng bị hắn nhồi nhét hai chén, ăn no lại mơ màng muốn ngủ. Sau đó bị hắn ôm lên giường.
Hắn mỉm cười đắp chăn cho nàng, “Muốn ta kể chuyện cho nàng nghe không?”
Hắn tự mình ngồi bên giường, dùng tay vỗ vai nàng giống như dỗ trẻ con. Mộ Dung Tuyết rất không tự nhiên, nhưng trong tiềm thức lại không muốn hắn dừng lại, vì lúc nàng còn nhỏ, mỗi lần ngủ mẫu thân đều dỗ nàng như vậy, nàng bất tri bất giác thiếp đi, tỉnh lại đã là buổi chiều, Gia Luật Ngạn đã rời đi.
Nàng thở phào một hơi, gọi Sảnh nhi vào rót trà.
Sảnh nhi mỉm cười nói: “Vương gia đối với Phu nhân thật tốt, đặc biệt mời đào hát nổi danh của Tiêu Tương quán đến hát Côn khúc cho Phu nhân nghe, lúc này đang chờ ở ngoài đó.”
Mộ Dung Tuyết ngẩn ra.
“Phu nhân muốn nghe khúc gì, để nô tỳ đi báo.”
Mộ Dung Tuyết đang định lên tiếng, Thẩm U Tâm đã tươi cười bước vào, “Tẩu tẩu tỉnh rồi sao, biểu ca suy nghĩ thật chu đáo, sợ tẩu tẩu bức bối nên đã mời hai đào hát về nhà, bao trọn một tháng để tẩu tẩu giết thời gian.”
Gia Luật Ngạn xưa nay lạnh lùng đột nhiên trở nên chu đáo tỉ mỉ, thật sự khiến Mộ Dung Tuyết kinh ngạc. Nàng bước ra ngoài, quả nhiên thấy hai cô nương trẻ tuổi đang chờ bên ngoài.
“Tham kiến Phu nhân.”
Bích Nguyệt và Bích Vân cùng nha