Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2483 lượt.

, những hạt tuyết bao phủ trên nhánh mai già thi nhau rơi xuống, tiếng tuyết rơi vấn vít bên tai như có như không.
Trời đất mênh mông.
“Phong cảnh nơi đây bị quây kín, không cho người ta thưởng thức, thật quá lãng phí”, cô thở dài.
“Đẹp vì có em, không có em, anh thấy cũng bình thường.”
“Lại ba hoa nữa rồi.” Trần Uyển khẽ khép hờ mắt. Trong ký ức, anh từng nhắc đến chỗ này, nhưng người những năm qua đi cùng anh là ai? Tương lai lại là ai? Chỉ nghe năm năm tháng tháng cũng giống như hoa, đối với anh mà nói, có thể đều có người cho từng thời điểm khác nhau.
“Không thích à?” Tần Hạo nhận thấy vẻ xa cách trong giọng nói của cô, bèn quay mặt cô lại, “Đừng lừa anh, lúc nào em không vui thì trong lòng anh bồn chồn, lần nào cũng rất chính xác”.
“Là không thích lắm.” Cô không thể không quan tâm đến khoảng cách của họ, cũng không vui khi trong bữa ăn tối anh nghe điện thoại, không vui với ánh mắt né tránh của anh khi nghe máy. “Cả buổi tối bị ép phải ngồi nghe anh nói chuyện điện thoại, chẳng biết vô tình hay cố ý còn nhắc tới cái tên Tưởng Tiểu Vi hai, ba lần, chốc chốc lại liếc mắt về phía em, miệng thì cười cười nói nói. Nếu là anh, anh có thể vui được không?” Cô ngập ngừng một lúc, rồi nói tiếp: “ Mấy ngày nay, điện thoại vừa đổ chuông là anh phải tránh ra chỗ thật xa để nghe máy. Anh quen thói như một ông hoàng, chẳng xem ai ra gì, có cần phải né tránh như vậy không?”.
Giọng nói chợt tắt lịm, cô ngơ ngẩn nhìn anh, trong lòng có chút hối hận. Cô đã nghĩ rồi, chấp nhận thua tất cả nhưng không bao giờ chấp nhận mất đi sự kiêu hãnh. Nhưng sau khi quở trách anh, rõ ràng trong lòng cô đang hỗn loạn không yên. Trong thời khắc cô mong đợi một lời bào chữa, một lời giải thích, bản thân đã đánh mất đi sự kiêu hãnh.
Hơi nước bốc lên như màn sương, gương mặt cô bừng đỏ, không biết là vì nước suối nóng hay do giận dữ. Tần Hạo có chút bối rối, có chút ngượng ngùng, im lặng một chút mới nói: “Người gọi điện đến không phải là Tưởng Tiểu Vi, mà là con gái của một người chú họ…”. Cánh tay anh giữ chặt không cho cô vùng thoát, nhưng giọng nói lại rất nhẹ nhàng. “Anh luôn coi cô ấy là em gái, gần đây cô ấy đến Tế Thành chơi, tối qua mới đi. Anh phải tránh ra xa nghe điện thoại không phải vì e dè cô ấy, mà vì em. Em nhạy cảm quá, anh sợ em nghĩ ngợi lung tung, không ngờ lại làm em hiểu lầm.”
Cơ thể căng cứng của cô dần thả lỏng trong vòng tay anh. Anh đưa một tay lên vuốt má cô, vẻ mặt nghiêm túc hơn bình thường, “Tưởng Tiểu Vi… Anh nghĩ anh nợ em một lời giải thích, mỗi lần định cất lời thì lại không thốt ra được câu nào. Giữa chúng ta, cơ hội để có niềm vui rất ít, mỗi phút giây đều vô cùng quý giá, anh không dám phá hỏng”. Những cảnh lãng mạn trong phim ảnh, anh luôn cho rằng người ta dựng lên để lừa gạt những kẻ ngốc nghếch. Nếu biết trên thế giới thật sự có một người có thể hoàn thiện vì cuộc sống của một người khác thì…
Giọng anh nghiêm túc, ánh mắt tha thiết mong đợi đã làm mềm mại trái tim cô, Trần Uyển vùi đầu vào cổ anh, khẽ nói: “Chúng mình chỉ nói thử xem có thể sống chung một cách tốt đẹp được không, em không có tư cách gì để đòi hỏi anh phải giải thích”. Nhưng thời gian càng dài, điều muốn nắm giữ trong tay càng nhiều, cũng càng không xác định được. Vấn đề là, muốn xác định cái gì?
“Ai nói em không có tư cách, ai nói em không có tư cách anh sẽ nói chuyện với hắn!” Anh xoa xoa đầu cô, “Cô gái bướng bỉnh, trong đầu em nghĩ gì vậy?”.
Trần Uyển im lặng không nói. Suy nghĩ quá nhiều cũng chẳng có tác dụng.
“Anh biết tối nay tâm trạng em không tốt, với tính cách của em, nhất định em sẽ không quen với phong cách của đám bạn anh. Nhưng cho dù là tốt đẹp hay xấu xa, anh muốn vẫn muốn cho em thấy rõ, để hiểu rằng đây là một phần trong cuộc sống của anh.”
“Em hiểu mà!” Tính cách của một người có thể hoàn thiện, nhưng hoàn cảnh sống rất khó thay đổi. Cô không tự cao tự đại tới mức cho rằng bản thân mình có đủ năng lực khiến anh thoát ra khỏi tiến trình của quá khứ.
Điều anh biết được không ít, nhưng có nhiều việc anh hi vọng có thể nghe trực tiếp từ miệng cô. Điều đó thể hiện sự tin tưởng, sự phó thác. Tần Hạo thấy cô chỉ mỉm cười, bất giác thở dài, khẽ nói: “Như việc nghe điện thoại, em buồn mấy ngày rồi? Lần sau có điều gì không vui thì đừng để trong lòng, cứ nói anh nghe. Chỉ mũi mắng anh cũng được, nhào tới cắn anh cũng được, nếu anh sai, anh sẽ thay đổi, nếu là hiểu lầm thì chúng ta cùng giải quyết…”.
Trần Uyển phì cười, ngẩng mặt lên, “Không có việc gì mà tự dưng tìm anh mắng mỏ sao? Nói cứ như em là đồ đàn bà chanh chua vậy đó”.
“Vậy vết sẹo trên người anh là do ai để lại? Trên vai là vết dao, là dấu răng cắn…” Anh chỉ vết sẹo trên vai khoái chí trêu đùa cô.
“Người đàn bà chanh chua hợp với tên đàn ông vô lại, anh có lợi lớn rồi”, cô nói vẻ hậm hực, nói xong nghĩ tới từ “hợp” mà bỗng dưng thấy nóng tai.
Hơi nước bốc lên, toàn thân cô nhuốm màu đỏ nhạt như tôm bóc vỏ, cô thẹn thùng liếc nhìn anh, ánh mắt long lanh. Trong lòng Tần Hạo bồn chồn nhưng vẫn cố giữ được lý t