pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2481 lượt.

nh, nét mặt đăm chiêu suy nghĩ.
“Chẳng phải em nói có điều muốn hỏi anh sao? Anh đã chuẩn bị cả ngày nay rồi”, anh cười, cố ra vẻ bình thản.
Rất nhiều nghi hoặc nén lại trong lòng, nhưng lời đến cửa miệng thì không thốt ra được.
“Nếu em vứt bỏ quyền lợi thì đừng hối hận, anh cũng có nhiều điều muốn hỏi.”
Trần Uyển hơi sững sờ.
“Anh luôn tự thấy mình hành xử rất tốt, nhưng trước nay chưa bao giờ suy nghĩ xem điều em muốn là gì”, anh nhìn cô chằm chằm, “Mèo con, nói anh biết là anh phải làm sao mới có thể khiến em vui?”.
Đôi môi Trần Uyển khẽ run lên, định nói thì nghe anh nói tiếp bằng giọng hoảng hốt: “Trừ một điều là rời xa anh”. Cô không nhịn được cười, suy nghĩ hồi lâu, nói: “Tôi đã từng nói với anh về chuyện cha mẹ tôi, còn có cậu mợ tôi. Mẹ và mợ tôi đều không phải là người có học thức, trong mắt các anh, họ thậm chí thuộc tầng lớp thấp nhất, nhưng họ rất lương thiện. Tuy nhiên những người đàn ông của họ rất bao dung, không giống như người khác, trong mắt những người đàn ông ấy họ chỉ toàn những ưu điểm. Tình cảm của họ chất phác, giản dị nhất thế giới, đi mệt rồi thì có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, bụng đói thì có bát cơm nóng hổi, điều đó rất tự nhiên. Họ như chiếc ghế và bát cơm của nhau”, giọng cô nói đầy mơ ước, “Từ nhỏ, các chú dì đã giúp đỡ tôi lớn lên, thành tích học tập tốt, nói tôi nhất định có triển vọng. Nhưng quả thật tôi chẳng có suy tính gì. Những điều tôi muốn cũng chỉ là một chiếc ghế và một bát cơm mà thôi. Anh hỏi tôi, làm thế nào để tôi vui? Từ trước tới nay những thứ anh mang đến đều không phải là thứ tôi muốn”.
Tần Hạo im lặng, tinh tế hiểu ra, hồi lâu sau mới khẽ mỉm cười, cười xong lại im lặng. Hơn hai mưới năm anh sống phóng túng buông thả, chưa từng phải gánh vác bất kỳ chuyện gì. Nhưng trong trái tim anh, giá trị của cô vô cùng lớn, lớn nhưng lại mềm mại một cách lạ thường, khiến anh không cách nào dứt bỏ được, cũng không có sức để chống đỡ.
“Mèo con, để anh thử. Anh không chắc là có thể trở thành chiếc ghế của em không, cho anh một cơ hội để thử nhé!”
Cô nghiêng đầu suy nghĩ, không biết là đang dò xét anh hay dò xét nội tâm của mình. “Được, chúng ta sẽ thử.”






Trời vào xuân, Tần Hạo theo lệ lại về Bắc Kinh.
Anh muốn Trần Uyển cùng đi, “Cùng anh đi thăm ông nội, ở lại đó hai ngày rồi anh sẽ đưa em về. Yên tâm, ông nội anh rất dễ gần, nghe giọng nói Tế Thành của em chắc ông sẽ nhớ bà, không biết là ông sẽ thích em đến mức nào”.
Trần Uyển cảm thấy râm ran da đầu, lịch sự từ chối.
Tần Hạo vẫn nài nỉ, nhưng Trần Uyển từ chối nói: “Anh đã đồng ý với em rồi, điều em không vui sẽ không cưỡng ép. Nhớ không? Tôn trọng! Tôn trọng!”. Những dụ dỗ, cưỡng bức trong suy nghĩ của anh trước đây hoàn toàn bị tan vỡ trước hai từ “Tôn trọng” đang vang bên tai, anh gật đầu như gà mổ thóc, “Tôn trọng, tôn trọng. Anh tôn trọng em, khi nào thì em coi trọng anh?”.
Trần Uyển liếc nhìn anh một cái, bực bội nói: “Anh bớt nói đùa chút đi”.
Gương mặt anh lộ rõ nét cười.
Đáy mắt Ngô Lạc Nha đầy u ám.
Ở nhà ăn cơm tối với cha mẹ xong, Tần Hạo vẫn đi về Tế Thành bất chấp tuyết đang rơi. Nhìn qua gương chiếu hậu là Ngô Lạc Nha, cô nghe thấy tiếng xe khởi động liền đuổi theo, đến hiên cổng thì ngúng nguẩy giậm chân, anh cười gian một cái rồi nhấn ga bỏ mặc cô trong bóng đêm.
Khu nhà cũ kĩ trước đây dành cho cán bộ địa phương, trong đêm tuyết rơi nhìn xấu xí hơn ngày thường, đằng sau những ngọn đèn đuốc bập bùng mờ ảo là hạnh phúc yên bình của các gia đình. Nhìn thấy một màu xam xám từ hành lang quẹo ra, anh ngó xung quanh rồi mới bình thản cất bước, nhếch miệng cười. Dường như có thể nghe được cả tiếng chân cô bước trên tuyết, có thể cảm nhận được tâm trạng sau bao ngày chờ đợi, vì sự xuất hiện của cô mà anh cảm thấy vui mừng, khoan khoái.
“Không đeo găng tay à?”, anh khẽ trách, nói rồi kéo hai lòng bàn tay cô vào trong lòng.
Anh áp sát người, khuôn ngực nóng hổi. Trần Uyển ngượng ngùng, muốn rút tay lại nhưng bị anh giữ chặt. “Không thấy tuyết rơi lớn thế à? Anh mới trở lại sao không ở nhà nghỉ ngơi?”
“Nhớ em”, ánh mắt anh dừng lại trên vành tai đã ửng đỏ của cô, nóng lòng muốn hôn cô thật sâu.
Trần Uyển bị anh nhìn đến mức ngại ngùng, rút tay ra. Anh mỉm cười hài hước: “Mới có mấy ngày không gặp mà coi như người xa lạ rồi sao? Nói anh nghe, nhớ anh không?”. Trần Uyển nhìn anh, “Anh nói năng đàng hoàng chút được không?”.
“Được, biết em xấu hổ, nhớ anh đến quằn quại cũng không chịu nói ra”, anh đùa, “Đi đâu đây? Đi Tiểu Hoàn Sơn xem tuyết rơi được không?”.
Trần Uyển bối rối: “Em lén ra ngoài, không thể đi lâu được”.
“Được rồi, vậy mình ở đây ngắm tuyết”, anh cúi người hạ ghế cô ngồi xuống thấp, áp mặt lại gần, nhìn chằm chằm vào đôi mắt lấp lánh của cô, tiếp tục hỏi: “Thật sự không nhớ anh?”.
“Một chút.” Trần Uyển nghiêng đầu tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, ngập ngừng đưa ngón tay ra, bấm một đốt nói: “Ít thế này”.
Anh vờ tức giận, thở mạnh, trừng mắt nhìn cô, tia tức