The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.

ong hoàn cảnh này sẽ rất khó xử.”
Tính cô ưa nhẹ nhàng, đối phương vừa đối tốt là cô lập tức tự kiểm điểm lại mình, một lần nữa cô không phân biệt được sự từ chối của mình là đúng hay sai. “Em cũng không đúng, em...” Trần Uyển muốn nói thật ra cô rất băn khoăn, cô cũng muốn đi, muốn ở bên cạnh anh. Nhưng mối quan hệ của họ là gì? Nếu như ngay cả mình còn không giải thích được, thì làm sao giải thích được cho những người khác?
“Mấy đêm nay không ngủ, lúc nào cũng nghĩ về chuyện của chúng mình. Còn hơn một năm nữa là em tốt nghiệp, trong lòng anh không có chút bận tâm nào. Em sẽ đi tiếp cùng anh chứ? Đến lúc đó anh lấy cớ gì để bắt em đi tiếp nhỉ? Mỗi lần mẹ anh đến, em đều trốn tránh. Anh nói dẫn em đi gặp cha mẹ, em cũng không đồng ý. Anh biết em ngại, em không đồng ý anh cũng không dám đề cập đến nữa. Ông nội anh bị bệnh, anh nghĩ đó cũng là một cơ hội, không ngờ lại thành ra như thế.”
Gặp mặt? Lấy lý do gì để gặp? Anh nghĩ tới một kế hoạch như lẽ đương nhiên, nhưng trước giờ anh chưa từng nói tới tương lai của hai người. Thậm chí anh chưa từng nói... Anh chỉ nói thích cô, cái thích của anh có thể kéo dài bao lâu?
Những lời này nếu nói ra thì khác nào là cầu xin sự cảm thông, thương cảm của anh? Cô cào mạnh móng tay lên mặt bàn, không biết nên nói thế nào.
“Mèo con, em còn đó không?”, anh hỏi.
“Còn”, cô ngẩn ngơ đáp.
“Ngủ sớm nhé. Đừng đọc sách lâu quá. Đúng rồi, em ở nhà một mình nhớ khóa trái cửa lại.”
Lúc tắt máy, Trần Uyển mơ hồ nghe thấy tiếng thở dài. Cô không chắc chắn có phải là ảo giác hay không, trong trí nhớ của cô thì anh không phải là người hay thở than.
Trước mùa xuân, Tần Hạo về Tế Thành giải quyết công việc xong xuôi lại vội vã về Bắc Kinh, cũng phải mười lăm ngày sau mới gặp lại, trông anh gầy đi nhiều, cằm cũng như nhọn hơn. Anh ôm chặt cô trong vòng tay, như thể muốn dán cô vào ngực mình. Trái tim Trần Uyển dậy lên niềm vui thích, đơn giản chỉ vì thấy anh vui vẻ. Quên luôn cả việc mình đang đứng ở cổng khu nhà, cô ôm chặt lấy anh, “Anh không giận em chứ?”.
“Sao lại giận?”, anh nói, tiếp theo là một tràng ho, “Thật sự là anh không đi nổi”.
“Cảm rồi phải không?”, cô đưa tay đặt lên trán anh, “Hình như đang sốt?”.
“Không sao, ho hai ngày nay rồi, sẽ chóng khỏi thôi.”
Ca sĩ Tôn Yến Tư mà cô thích đang hát: Em gặp ai làm sao để nói, người em đợi đang ở tương lai rất xa.
Trần Uyển khẽ ngâm nga theo, mỗi lần nghiêng mặt nhìn lên đều bắt gặp nụ cười của Tần Hạo, ánh đèn đường trải dài, ánh đèn giao thoa khi mờ khi tỏ, phản chiếu lên gương mặt anh. Anh ho, sau đó hỏi: “Nhìn chằm chằm anh thế làm gì?”.
“Như thể rất lâu không gặp, như thể rất xa lạ.”
Tần Hạo đăm chiêu suy nghĩ, “Vậy thì tốt, chúng ta thật sự có thể bắt đầu lại như những người xa lạ thì hay quá”.
Trái tim cô rung động, nắm lấy tay anh, anh đưa mắt nhìn cô, đôi mày giãn ra đầy thư thái.
“Ông nội khỏe không?”
“Khỏe, ngày nào cũng đòi ăn thịt kho tàu, mắng mọi người đều là lũ bất hiếu, kết bè để ngược đãi ông.”
Trần Uyển mím miệng lén cười, Tần Hạo lặng lẽ dừng xe bên lề đường, ôm chặt lấy cô, rồi hôn thật sâu. Cô nín thở, nhiệt độ cơ thể anh, tiếng nhạc bên tai, ánh đèn đường mờ ảo, tất cả đang làm trái tim cô xao động. Em gặp ai làm sao để nói, người em đợi đang ở tương lai rất xa. Từ lúc họ gặp nhau đến nay, trái tim như thể có dòng nước chảy mấy vạn năm, giờ đang luân chuyển trong nụ hôn này.
Sáng hôm sau, Trần Uyển giúp mợ bán xong đồ ăn sáng ở đầu đường, gọi điện thoại thì Tần Hạo rất lâu sau mới nghe máy, nói năng mập mờ không rõ, Trần Uyển không yên tâm được, liền đến Kim Thịnh, quả nhiên Tần Hạo đang lên cơn sốt.
Cô giục anh dậy tới bệnh viện, nhưng anh như đứa trẻ co người lại trốn tránh. Trần Uyển tức giận, cố sức kéo tay anh, nhưng liền bị anh kéo vào lòng.
“Em ngủ với anh một chút anh sẽ khỏe thôi, thật đấy, tối qua nếu em không phải về nhà, ở lại với anh thì anh đã khỏe rồi.”
Trần Uyển vừa tức vừa buồn cười, “Anh họ Lại à? Sốt cũng giờ trò vô lại với em sao?”.
“Chỉ cần không đi bệnh viện thì sao cũng được. Anh đã ngửi mùi thuốc sát trùng cả tháng trời rồi”, anh tỏ vẻ đáng thương.
Cơ thể cao lớn của anh đang nằm nũng nịu trong lòng cô, Trần Uyển không biết làm sao, đành nói: “Vậy em đi mua thuốc”. Nói xong cảm thấy cánh tay đang ôm eo mình siết chặt hơn khiến cô hơi đau, nghe anh lẩm bẩm nói không cho cô đi, cô khẽ dỗ dành: “Anh thả lỏng ra chút, em không đi. Em chỉ xuống dưới lầu mua thuốc, sẽ lên ngay”.
Canh gừng, rồi lại thuốc hạ sốt thay phiên nhau được dùng, đến sâm sẩm tối thì cơn sốt cũng bị đẩy lùi. Trần Uyển gọi điện về lấy cớ qua đêm ở nhà Hà Tâm Mi, sau đó bê bát cháo đến ngồi bên đầu giường. Ăn cháo xong, ánh mắt anh như tỏa sáng, nhấn chìm cô trong ánh hào quang rực rỡ.
“Mèo con, mình kết hôn đi, được không?”
Một câu nói như dòng nước lũ tràn qua, Trần Uyển lặng người nhìn anh, trong lòng hơi run sợ. Cô vội đứng dậy như thể muốn trốn chạy, nói; “Anh bị sốt đến đầu óc hồ đồ rồi, em đi lấy thêm một bát cháo nữa”. Cô bước vào