Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.

rí, “Mèo con, những điều anh nói là thật. Sau này không biết sẽ thế nào, nhưng anh có thể khẳng định, bất kể lúc nào anh cũng sẽ bên em, đứng cạnh em. Anh tin mình có thể làm được, nhưng điều anh cần là em phải tin tưởng”.






Tần Hạo hiểu Trần Uyển ghét nhóm bạn này của mình, cũng giống như sự căm ghét buổi đầu gặp anh. Cô cảm thấy, ẩn sau sự dịu dàng thắm thiết trong thế giới của các anh chỉ là những suy tính thiệt hơn trắng trợn. Quan điểm này có chút không công bằng, nhưng cũng có lý. Cô không thể hiểu hết được cuộc sống hơn hai mươi năm của anh, có điều, cô không vui, bởi đám bạn và cái phong cách nơi đây là một phần trong cuộc sống của anh. Nhưng ngoài những chuyện ngốc nghếch ra, không phải là anh không muốn làm gì đó cho sự nghiệp.
Ban đầu việc đầu tư vào con hẻm Chu Tước, một phần xuất phát từ sở thích tranh đoạt, một phần là vì bản năng theo đuổi lợi ích, nhưng khi cầm trên tay bản thiết kế quy hoạch khu vực kiến trúc cổ của hẻm Chu Tước, thì những điều trước kia đối với anh đã không còn quan trọng.
Hai năm nay, anh thường quyến luyến với những con ngách nhỏ ngang dọc trong hẻm Chu Tước, dạo chơi trong không gian mang tính lịch sử, tất cả những nét khắc tinh xảo dường như đều hằn trong tim anh. Đối chiếu bản thiết kế, trong đầu anh hiện lên vô số những hình ảnh nguy nga tráng lệ, giao thoa chồng chất, cuối cùng sắp xếp thành một bức tranh viễn cảnh tuyệt mỹ.
Hẻm Chu Tước, đối với anh mà nói, đã không còn chỉ là con đường làm giàu, mà nó là cả một ước mơ.
Trong năm, Công ty Bất động sản Hằng Vũ chính thức hoàn thành khu dân cư tại hẻm Chu Tước, nhưng đáng tiếc lúc bắt đầu mở bán thì con đường về phía tây thành phố chưa thông, công trình lưu thông sông Thanh Thủy chưa hoàn thành, môi trường kinh doanh ở lân cận chưa hoàn thiện, cho nên tình hình buôn bán của Hằng Vũ không được như mong muốn.
Trần Uyển cầm bút gõ gõ vào Hà Tâm Mi, “Ngưỡng mộ à?”.
Hà Tâm Mi quay mặt sang, “Có gì mà ngưỡng mộ? Con đường tình yêu, người đi phía trước vấp ngã vỡ đầu chảy máu, thế mà vẫn có bao nhiêu người nối đuôi theo sau. Tớ chỉ thấy kì lạ ở điểm này thôi”.
“Cũng không nên quá bi quan, chỉ là cậu chưa gặp được đối tượng.” Tháng trước, Hà Tâm Mi nghe lời khuyên của Ninh Tiểu Nhã, cuối cùng cũng lấy dũng khí chấp nhận sự theo đuổi của một chàng trai nào đó, nhưng lần hẹn hò thứ hai lại rơi vào cảnh bi đát. Với tính cách của Hà Tâm Mi thì đương nhiên là không thể chịu đựng nổi, mối tình ngắn ngủi chấm dứt vì Hà Tâm Mi cho rằng mình bị cướp đi nụ hôn đầu nên cô ấy đã thúc gối vào háng anh chàng.
“Cái gã hèn mọn ấy tớ chẳng thèm quan tâm, tớ là nghĩ tới những nỗi buồn của các cậu. Chẳng phải trên thế giới điều tuyệt vời nhất là tình cảm hay sao? Tại sao người nào cũng đều thấy không vui?”
Bạn học cũ của Hà Tâm Mi hình như vì chuyện tình cảm mà bỏ nhà đi, một năm không thấy tung tích; Ninh Tiểu Nhã và bạn trai giống như nhiều cặp đôi khác đã thuê nhà trọ ở bên ngoài để sống thử, ngày nào cũng cãi vã; ngay cả Trần Uyển thì càng không cần nói.
Nụ cười trên miệng Trần Uyển tắt lịm, “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, thi cử là quan trọng, còn cái tiểu luận cậu chưa đụng tới chữ nào nữa đấy. Khi nào về ký túc, tớ sẽ đưa tài liệu tớ tìm được cho cậu”.
“Hôm nay là thư Sáu, cậu ở lại ký túc?”
“Ừm, anh ấy đi công tác chưa về.”
“Hai người là thế nào đây? Nói là vợ chồng thì chưa có giấy đăng ký kết hôn, nói là nhân tình thì không có tình yêu, nói là người lạ thì lại đang sống cùng nhau. Cậu không có dự định gì à? Cứ để mặc anh ấy chơi đùa mấy năm sao?”
Trần Uyển hít một hơi thật sâu, cảm thấy có một cái gì đó bỗng đâm đau nhói nơi lồng ngực, khẽ nói: “Không cần nói được không? Rất… rất khó nói”.
Hà Tâm Mi nhíu mày không nói. Một lúc sau không nhịn nổi lại mở miệng: “Tớ biết cậu thích anh ấy, nhưng cứ không rõ ràng thế này thì sẽ hại cho cậu”.
Trần Uyển giở giở quyển sách, nghe thấy Hà Tâm Mi thở dài, bất giác thở dài theo, ngập ngừng nói: “Mấy tháng trước, anh ấy có nhắc đến sinh nhật cha, sau đó nói tớ có muốn đi cùng không. Nhưng tớ không đồng ý”.
Hà Tâm Mi rõ ràng thấy hứng thú, ngồi thẳng dậy hỏi: “Sao không đi?”.
“Đi gì? Có thân phận gì đâu? Lấy danh nghĩa gì mà đi?”
“Cũng phải, dù sao thì cũng phải đến nhà cậu trước mới đúng”, Hà Tâm Mi tiu ngỉu nói, “Thật không hiểu đầu mấy đám đàn ông tạo ra bằng thứ gì nữa, rốt cuộc là anh ấy muốn gì? Nói anh ấy là một thằng khốn, nhưng có nhiều lúc anh ấy luôn nghĩ cho cậu. Nói anh ấy là người tốt, nhưng anh ấy lại hoàn toàn làm những việc điên rồ tán tận lương tâm. Nói anh ấy thích cậu, nhưng lại không xem cậu ra gì, ngay cả một sự rõ ràng cũng không có”. Nói xong quay nhìn Trần Uyển vẻ thất vọng. “Cậu đúng là rối rắm! Nếu là tớ, tớ sẽ cắt đứt dứt khoát để hỏi cho rõ ràng.”
Hà Tâm Mi là người hồ đồ trong việc nhỏ nhưng lại thông minh khi xử lý đại sự, câu hỏi nào cũng nhằm trúng trọng điểm. Nhưng hỏi rõ gì chứ? Dù câu trả lời có là gì đi nữa, chẳng phải cô đều chấp nhận