Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.
cô cười không nổi. Mọi người đều đẹp lộng lẫy, chỗ nào cũng như ngọc. Tần Hạo giống như rồng bay về biển, nhìn ngó xung quanh rồi dắt cô đi chào hỏi khắp lượt. Cô lắp bắp gật đầu chào, cảm giác bị tất cả ánh mắt soi mói giống như bản thân chính là con chuột quê mùa bỗng được biết bao ánh đèn chiếu rọi.
Đây không phải là thế giới của cô.
Vọng Cốc, cũng chính là Viện Điều dưỡng của tỉnh, nằm ở Tiểu Hoàn Sơn. Ý nghĩa của “vọng cốc” chính là mặt hướng về khe núi, giữa khe núi có một dòng suối chảy qua, đằng sau núi là đầy những cây mai già đúng như Tần Hạo đã từng miêu tả.
Hương hoa mai thoang thoảng trong gió.
Tần Hạo nói chỉ là buổi tụ họp nhỏ của những người quen, tai nghe những tiếng ồn ào từ cửa truyền lại, Trần Uyển nghĩ đến mấy từ “buổi tụ họp nhỏ”, bất giác đưa tay xoa trán.
“Trốn ở đây sao?”
Ngước mắt lên bắt gặp nụ cười của Tống Thư Ngu, Trần Uyển lập tức đứng thẳng dậy, hơi mất tự nhiên: “Thầy Tống”.
“Đánh ai thế?” Trần Uyển và Tống Thư Ngu đồng loạt quay lại. Tần Hạo dựa người vào cửa nửa cười nửa không. “Trốn vào đây nói chuyện, bỏ mặc anh ở bên trong. Chẳng trách anh thua mãi, thì ra đang có người rủa.”
“Nói bậy bạ gì thế?”, Trần Uyển xì một tiếng, “Trong đó không khí ngột ngạt, chẳng khác gì sòng bạc, em ra ngoài này để hít thở không khí trong lành”.
Tần Hạo bước đến ôm cô, tiện tay kéo tấm rèm cửa sau lưng cô lại. “Đứng ở đầu gió thế này mà không sợ cảm à?” Như thể bên cạnh không có ai, anh cắn vào dái tai cô, nói: “Chẳng trách anh thua liên tiếp, vừa quay đầu đã chẳng thấy người đâu”, rồi ngước đầu hỏi Tống Thư Ngu: “Không vào chơi mấy ván à?”.
Tống Thư Ngu nháy mắt đùa với hai người: “Được rồi, tôi biến, nếu không lại phá vỡ chuyện vui của hai người”.
Trần Uyển cố đẩy cánh tay đang quấn riết lấy eo mình nhưng không được, đỏ mặt tía tai nhìn theo bóng Tống Thư Ngu đi ra ngoài cửa, lúc này mới quay lại trừng mắt nhìn Tần Hạo, “Anh học cái thói này ở đâu thế? Đến là đuổi người ta đi”.
“Anh không vui, sao nào? Nói chuyện với anh sao không thấy em vui vẻ gì thế?”, Tần Hạo lấy ly rượu trong tay cô uống cạn, “Anh đang ghen, cần được an ủi. Còn nữa, lén lút chuồn ra ngoài có bị phạt không? Hại anh thua tiền cũng nên bồi thường chút gì chứ?”.
Trần Uyển thấy anh đùa giỡn, không biết nói thế nào, nhưng cũng có chút cảm giác nuông chiều mới mẻ, liếc xéo một cái rồi hỏi anh lại có thủ đoạn gì.
Tần Hạo chỉ nháy nháy mắt không nói, nắm lấy tay cô đi dọc theo hành lang thoát hiểm xuống.
“Người ta chưa giải tán, chút nữa có người tìm anh thì làm sao?”, nghe mang máng tiếng huyên náo trên lầu, Trần Uyển hơi lo lắng.
“Mặc kệ họ đi, cứ để họ tha hồ chơi, chúng mình đi chơi riêng.” Tần Hạo không mặc áo khoác, bước xuống lầu gặp ngay cơn gió Bắc lạnh đến run người, liền mượn cớ ôm chặt cô hơn nữa. “Không thua mấy ván thì không cho anh đi, bọn nó lòng dạ đen tối thật.”
Đằng sau Vọng Cốc có những ngôi biệt thự nhỏ gần kề nằm tựa vào vách núi, vừa vào phòng, Tần Hạo đã cởi áo ra. Trần Uyển hứ một tiếng, “Biết là anh không suy nghĩ đứng đắn mà”.
Tần Hạo nửa người để trần, nhếch miệng cười nhìn cô. “Cần anh giúp không?”. Đá cái quần ra là anh như hổ đói vồ mồi, Trần Uyển bị anh ép vào chân giường không động đậy được. Anh nói với cô là anh kiềm chế từ trước Tết đến giờ, bây giờ không kìm nổi nữa rồi. Cô chấp nhận chiều theo nụ hôn của anh, ánh mắt mơ màng.
“Anh ở bên ngoài đợi em.” Anh lại hôn lên môi cô như con chuồn chuồn đạp nước, cổ họng phát ra những tiếng đầy dục vọng: “Nhanh lên, nhé?”.
Trần Uyển bước ra cánh cửa sau thì lập tức vô cùng kinh ngạc. Một bên là khe suối từ thượng nguồn chảy qua núi đá cao cao, một bên là biển tuyết. Tần Hạo ngâm mình trong suối nước nóng, chăm chú theo dõi từng nét biểu hiện của cô. “Cởi áo ra tắm”, anh giục, ánh mắt chờ đợi.
Trần Uyển nhìn xung quanh, không ngăn được cái lạnh thấu xương, ngập ngừng cởi dây đai giữa eo ra. Giữa không gian tĩnh mịch như tờ, đột nhiên anh bật một tràng cười, trống ngực đập liên hồi, xung quanh sóng nước dập dờn. Anh bơi lại, ghé vào đùi cô và ngẩng đầu, vẻ mặt như đang nghiên cứu, “Khá lắm, anh cứ tưởng em sẽ mặc áo lông xuống nước”. Trần Uyển làm bộ đá anh, anh liền né tránh, nhịn cười dỗ dành: “Chưa từng thấy ai xấu hổ như vậy, cởi đồ lót ra luôn đi. Bao bọc cẩn thận vậy người ta lại nghĩ là em đi lặn”. Bộ đồ lót chống lạnh màu đen kéo từ cổ đến bắp chân, không giống áo lặn thì giống cái gì?
“Không được, có người nhìn thấy xấu hổ chết mất.” Ban ngày ban mặt mà trần truồng như thế cô không làm được.
“Mới qua năm, chỗ này không có người, mà có người chăng nữa cũng không dám tùy tiện đi vào đâu”, anh dọa tiếp: “Không bước xuống là anh ra tay đấy”.
Lúc bước xuống nước, Trần Uyển không dám mở mắt nhìn anh. “Ngồi lên đùi anh nè”, giọng anh khàn khàn đầy ma lực, bàn tay ôm eo cô còn nóng bỏng hơn cả nước suối nóng. Cơn gió lạnh mang tới hương mai ngào ngạt, bờ vai cô khẽ run lên, ghé sát vào anh.
Nơi cơn gió thổi qua